Tân Bạch Xà Vấn Tiên

Chương 30: Bạch Xà Nguyệt Hạ Hý Thủy

Chương 30: Bạch Xà Nguyệt Hạ Hý Thủy
Vừa vào nước mới phát hiện nước hồ trong suốt thấy tận cát đá dưới đáy, tựa như đang bay trên trời.
Mặt nước gợn sóng lay động khiến quang tuyến chao nghiêng, trong ánh sáng rực rỡ, Bạch Vũ Quân váy trắng tóc đen linh động du du bơi lội, như tiên nữ phi thiên, Sở Triết vừa mới xuống nước vừa kinh thán vừa xấu hổ, lúc này mới nhớ ra loài rắn vốn giỏi thủy tính, nào có chuyện chết đuối, bất quá, nếu không xuống nước thì quả thực không thể nhìn thấy cảnh đẹp mỹ nhân như thế.
Bạch Vũ Quân mơ hồ cảm ứng được nơi sâu dưới nước có tàn tích kiến trúc, thật kỳ quái phải không, hồ này đâu phải hồ ngăn dòng, càng không phải hồ nhân tạo, nhìn đá cuội cùng các chi tiết khác có thể đoán hồ nước này ít nhất đã tồn tại ngàn năm vạn năm, vậy thì công trình dưới đáy hồ này quả thật rất có ý tứ.
Nàng bơi tới trước mặt Sở Triết, chỉ chỉ xuống dưới rồi cười cười, nhẹ nhàng uốn eo lắc chân bơi xuống phía dưới.
Phía sau, Sở Triết bởi nụ cười vừa rồi mà có chút thất thần, tỉnh táo lại liền dùng Ngự Thủy Quyết theo sát Bạch Vũ Quân bơi xuống phía dưới, Ngự Thủy Quyết kỳ thực không bằng thiên phú bẩm sinh, chẳng qua là vận chuyển linh lực, thông qua làn da mà hô hấp, có thể bế khí lâu hơn dưới nước, còn Bạch Vũ Quân thì là hoàn toàn nhập thủy, mỉm cười chớp mắt các loại một chút cũng không bị ảnh hưởng.
Dưới nước sâu 100 mét, ánh sáng vẫn sáng rõ, không có nửa phần ảm đạm, chỉ có thể cảm thán nước hồ quá mức tinh thuần.
Bạch Vũ Quân cùng Sở Triết hai chân chạm đất, dẫm trên cát đá, hiếu kỳ nhìn viện lạc tinh xảo mọc đầy thủy thảo trước mắt, kiến trúc dùng thanh thạch xây tường, lưu ly lợp ngói, lại có cổ mộc bất hủ làm xà cột, chỉ là không có cửa cùng cửa sổ, toàn bộ đều là kết cấu lương đình trường lang, nghĩ ra cũng phải, thế giới dưới nước quả thật không thích hợp lắp cửa sổ cửa lớn.
Chơi dưới nước hồi lâu, sợ Từ Linh và Dương Mộc sốt ruột nên đành phải quay về mặt nước.
“2 người dưới nước chơi thật vui vẻ, hại bọn ta lo lắng.” Giọng Từ Linh có chút chua chua.
Bạch Vũ Quân không để tâm Từ Linh nói gì, nàng rất hứng thú với tòa viện lạc dưới nước kia.
“Tê, dưới nước lẽ nào là... là Long Cung?”
Nói chuyện đã càng lúc càng trôi chảy, không còn như trước đó 2 3 chữ nhảy ra ngoài nữa.
“Long Cung?”
Sở Triết 3 người không hiểu rõ Long Cung là thứ gì.
Thế giới này không có Long Cung? Bạch Vũ Quân thấy thần sắc 3 người không giống giả vờ, sao có thể như vậy? Đến cả yêu ma quỷ quái đều có rồi, vì sao lại chưa từng biết tới Long Cung?
“Chính là... sông lớn sông dài... ắt có thần long cư ngụ, thậm chí hồ lớn... cũng có.”
Trong truyền thuyết, sông lớn sông dài cho tới hồ rộng đều có Hà Thần Thủy Thần tồn tại, Đại Hà Thủy Thần do long đảm nhiệm, chưởng quản một dòng nước, phụ trách hai bờ phong điều vũ thuận, tưới tiêu điền địa, Thạch Hồ này tuy nhỏ một chút, không đến mức có long cư ngụ, ít nhất cũng nên có Thủy Thần quản lý, nhìn bộ dáng viện lạc dưới nước kia đã hoang phế không biết bao nhiêu năm, hoặc nói Thủy Thần bị rút đi cũng không chừng.
Nghe Bạch Vũ Quân nói xong, Sở Triết trầm tư, hồi tưởng lại những điển tịch mình từng xem qua.
“Truyền văn thế gian có long, nhưng chưa từng thấy qua, trong Tàng Thư Các của môn nội cũng có truyền thuyết về thần long, có lẽ đã sớm bay đi rồi, tiên giới hẳn là có rất nhiều thần long tồn tại.”
Ngay cả Thuần Dương Cung cũng nói chưa từng thấy long, vậy thì khẳng định là không có, chẳng biết vì sao Bạch Vũ Quân luôn cảm thấy mình đặc biệt mẫn cảm với chữ long, nghĩ không ra liền không suy nghĩ nữa, ngoan ngoãn làm tốt xà tinh mới là chính sự.
Hồ quang sơn sắc mỹ lệ, tuy không tụ linh khí, nhưng cũng là một nơi cắm trại rất tốt, 3 người 1 rắn quyết định ở lại đây 1 ngày rồi đi tiếp, kỳ thực là Bạch Vũ Quân và Từ Linh muốn ở lại nơi này chơi đùa, Dương Mộc không sao cả, Sở Triết cũng muốn thoát khỏi những ngày liên tiếp bế quan tiềm tu để hưởng chút nhàn nhã.
Tùy tiện tìm một chỗ khô ráo có bóng râm, bắt vài con sơn kê nướng ăn, cũng xem như có một phen nhàn tình dật trí khác biệt.
Đêm khuya.
Ngân nguyệt xuyên qua mây mù, lúc sáng lúc tối, gió đêm thổi qua tán lá, phát ra tiếng xào xạc, tiếng thác nước phía xa ầm vang trong đêm tĩnh mịch truyền đi càng xa, như ngay bên tai.
Từ Linh ngủ rất ngon, Sở Triết và Dương Mộc đang đả tọa tu luyện, Bạch Vũ Quân đi tới bên hồ, nhẹ nhàng nhảy một cái, lao vào mặt hồ dưới ánh trăng.
Theo tu vi ngày càng sâu, Bạch Vũ Quân phát hiện bản thân càng lúc càng quái dị, thích ở đỉnh núi thôn vân thổ vụ, lại càng thích rảnh rỗi không có việc gì liền xuống nước vui đùa, nhất là loại hồ nước tinh thuần như vậy lại càng tràn ngập sức dụ hoặc.
Sau khi vào nước, Bạch Vũ Quân bắt đầu thay đổi hình thái...
Toàn thân từ dưới ngực trở xuống biến trở về bản thể Bạch Xà, xà thân du động, hóa thành một đạo bạch ảnh nhanh chóng xuyên hành trong nước.
Nàng vặn vẹo xà khu lặn xuống nước sâu, sau đó ngẩng đầu dốc sức lao lên mặt nước.
Ầm~
Nước bắn tung tóe, một đạo thân ảnh màu trắng từ dưới nước vọt lên mặt hồ, dưới ánh trăng trong trẻo, Bạch Vũ Quân tóc dài phủ vai dang rộng hai tay cảm thụ làn nước mát lạnh, đôi ngọc tí thon dài trắng nõn gầy mảnh, nửa người nửa rắn lại mang một phen phong tình khác biệt.
Nhảy cao lên rồi lại nặng nề rơi xuống nước, dưới nước lăn mình bơi lội, quấy đến hồ nước dậy sóng, Bạch Xà dưới trăng hí thủy.
Phảng phất như quay về cái đầm sâu nơi sơn cốc nhỏ bé không mấy nổi bật trong Thập Vạn Đại Sơn năm ấy, tự do tự tại, vô câu vô thúc, phi cầm tẩu thú đều hướng tới tự do, vì thế mà không tiếc bước về phía tử vong, Bạch Vũ Quân tuy có tư duy con người, nhưng cũng là rắn, cố gắng tu luyện cũng là vì muốn càng thêm tự tại.
Bên bờ, Sở Triết mỉm cười, nhưng trong đó lại xen lẫn một tia chua xót.
…………
Qua khỏi Thạch Hồ Sơn, tiếp tục đi về phía trước, tới Độ Thành.
Độ Thành, xây tại bến đò Đà Thủy, vốn chỉ là một ngư thôn nhỏ, sau này bởi quan đạo cùng bến đò đi qua nơi này mà dần dần mở rộng, biến thành Độ Thành nổi danh xa gần, phòng ốc đường phố ven sông mà dựng, mỗi khi đêm xuống, đèn lửa sáng lên, cùng bóng phản chiếu trong nước giao hòa lấp lánh, nổi danh xa gần.
Tại Độ Thành có một chỗ đóng quân của Thuần Dương, trú đóng hơn 20 đệ tử Thuần Dương.
Thuần Dương Cung ở khắp các đại thành hoặc thành trì yếu địa trong Đường Đế Quốc đều có trưởng lão và đệ tử trú đóng, số lượng tùy theo quy mô thành trì mà định, ít thì 1 vị trưởng lão cùng 10 đệ tử cao cấp, lớn thì mấy vị trưởng lão và rất nhiều đệ tử cao cấp, mỗi đệ tử sau khi tu luyện tới một trình độ nhất định đều sẽ được an bài đi hồng trần thế tục lịch luyện mấy năm rồi mới trở về núi, Thuần Dương tu là tiên đạo, đối với tâm cảnh tu vi yêu cầu cực cao, không giống những môn phái khác chỉ chú trọng tu vi mà không coi trọng tâm cảnh.
Đệ tử trong trú địa cần giải quyết một vài tà đạo yêu ma tác ác, cũng coi như là chức trách bản phận của Hộ Quốc Thần Tông.
3 người 1 rắn đi thẳng tới trú địa Thuần Dương.
Độ Thành không lớn, trú địa được xây trên một ngọn núi bên bờ sông ngoài thành, là một đạo quan có hơn 10 tòa nhà, tiền điện thường có bá tánh lên núi tế bái cầu phúc, hậu viện là chỗ ở của đệ tử.
Đúng lúc gần đây trú địa chuẩn bị tiến hành một lần hàng yêu trừ ma, Sở Triết tới nơi khiến trưởng lão và chúng đệ tử vui mừng không thôi, lập tức thỉnh cầu trợ giúp, với thân phận đại đệ tử thân truyền của chưởng môn Thuần Dương, Sở Triết tự nhiên không thể từ chối, vui vẻ nhận lời.
Hậu viện, Bạch Vũ Quân nằm trên ghế lắc, vừa ăn điểm tâm vừa phơi nắng, thích hợp giữ ấm thân thể có thể khiến thân thể linh hoạt hơn.
Đệ tử trú địa không biết Bạch Vũ Quân là yêu, thấy nàng không mặc bạch sắc lam văn đạo bào, còn tưởng là thân thích của vị đại năng nào đó trong môn, phương pháp tu luyện của Bạch Vũ Quân cùng ngọc bội Vu Dung ban cho đã hoàn toàn che giấu khí tức, rất khó phát giác, trừ phi khứu giác linh mẫn mới có thể phát hiện manh mối.
Sở Triết an bài lịch trình.
“Sư đệ sư muội, sư huynh đi trợ giúp đệ tử trong môn xử lý đại yêu tác ác, tu vi của các ngươi còn chưa đủ, hãy lưu thủ trú địa, nhớ kỹ không được đi loạn, không được tùy ý gây sự, vạn sự phải cẩn thận.”
Từ Linh vừa nghe đại sư huynh phải đi, lập tức tròng mắt đảo loạn, không biết đang nghĩ chủ ý quỷ quái gì.
Dương Mộc vẫn là bộ dáng băng sơn kia, mở miệng liền kéo cả Bạch Vũ Quân vào.
“Đại sư huynh yên tâm, không ai cẩn thận cảnh giác hơn Vũ Quân, cứ an tâm.”
Sở Triết cạn lời cười cười, ngự kiếm bay đi, hóa thành kiếm quang biến mất nơi chân trời...
(Hết chương)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất