Chương 8: Biệt Ly Nhiều Năm
Đội ngũ săn bắt tiến vào rừng sâu.
Yên tĩnh đến mức có phần quỷ dị, phiến sâm lâm này không nghe thấy bất kỳ tiếng chim hót thú gầm nào, đến chuột cũng chẳng trông thấy, sự tĩnh lặng cực độ khiến ngựa lớn liệp khuyển trong đội ngũ nóng nảy bất an.
Phía trước, đám liệp nhân đã có phát hiện.
Tộc Trưởng thúc ngựa tiến lên, nhìn thấy đám liệp nhân đang vây quanh mấy cây cột đất khổng lồ kỳ quái, cột đất cao hơn cả người, lớn nhỏ tụ lại một chỗ. Tộc Trưởng nhớ dọc đường đã trông thấy rất nhiều cột đất quái dị như thế, Thập Vạn Đại Sơn quả nhiên thần kỳ, đến cả thứ này cũng có, bất quá nơi đây sao lại khiến người ta cảm thấy toàn thân không được tự nhiên...
Trên sườn núi, xà đồng lạnh lùng dõi theo, đợi đến khi đội ngũ kia đi sâu vào trong rừng, đuôi cuốn lấy một tảng đá hình dài rồi hung hăng quăng ra ngoài!
Thanh thạch xoay tít bay qua ngọn cây, lướt qua đám người, rồi nện mạnh lên cột đất, “oành” một tiếng, đập vỡ một góc nhỏ, nhưng đại thể cột đất vẫn không hề hấn gì.
Đám người ngẩn ra, nghi ngờ có kẻ đánh lén, vội vàng tụ lại thành một đoàn, khẩn trương hồi lâu mà chẳng trông thấy gì.
Kỳ thực, nếu lúc đá vừa chạm đất mà bọn chúng lập tức bỏ chạy thì vẫn còn cơ may sống sót, nhưng hiện tại đã muộn rồi, cột đất tựa như suối nguồn, không ngừng tuôn ra từng dòng nước đen...
Gâu gâu gâu~!
Liệp khuyển điên cuồng sủa vang, thậm chí có 2 con còn thoát dây, cụp đuôi bỏ chạy, ngựa lớn hí vang, dị trạng của liệp khuyển cùng đại mã khiến tất cả mọi người đều sinh lòng bất an, hơn nữa trong rừng còn vang lên tiếng sột soạt.
Mãi đến khi một tên gia đinh cảm thấy bắp chân đau nhói, cúi đầu xuống liền nhìn thấy một màn khiến da đầu tê dại.
Tiếng kêu thảm kinh hoàng phá vỡ sự tĩnh lặng...
Càng lúc càng nhiều đàn kiến to bằng ngón tay cái bổ nhào tới!
Đám người vừa rồi còn túm tụm một chỗ lập tức nổ tung, tứ tán chạy loạn, vừa chạy vừa liều mạng phủi đám kiến trên người, càng chạy loạn thì càng dễ vì chấn động mà dẫn dụ kiến trong tổ bò ra. Từng cây cột đất trong nháy mắt hóa thành hắc sắc hải dương, một loại kiến vô danh khiến nhân loại được mở mang thế nào là ưu thế số lượng, chỉ trong thoáng chốc, phiến sâm lâm này gần như không còn chỗ đặt chân.
Kẻ bị ngã xuống đừng hòng đứng dậy nữa, chỉ trong mấy giây ngắn ngủi sẽ biến thành một quả cầu kiến, sau đó dần dần tan biến.
Bạch Xà nhớ tới trước đây từng có một con ngạc ngư đi ngang qua khu rừng này, con ngạc ngư dài hơn 4 mét kia chẳng mất bao lâu đã bị hòa tan, trở thành dưỡng liệu cho bầy kiến, huống chi nhân loại nào có được lớp da thịt rắn chắc như ngạc ngư.
Nó liếc nhìn tên Tộc Trưởng vẫn còn đang thúc ngựa cuống cuồng tháo chạy, rồi Bạch Xà biến mất trong bụi cỏ.
Ngựa lớn kéo theo Tộc Trưởng chạy trối chết, địa thế gập ghềnh hạn chế tốc độ của ngựa, sự cắn xé của bầy kiến khiến đại mã phát cuồng chạy như điên, Tộc Trưởng ngồi trên lưng ngựa chỉ sơ ý một chút đã bị cành cây quét ngã, rơi xuống ngựa. Đợi đến khi gượng đau bò dậy, tọa kỵ đã chẳng còn tung tích, nghe phía sau trong rừng vẫn còn từng tràng tiếng kêu thảm truyền ra, hắn nào dám bận tâm thương thế, chỉ biết cà nhắc tiếp tục chạy trốn.
Nếu có thể khiến thời gian chảy ngược, hắn thề tuyệt đối sẽ không bước vào khu rừng này dù chỉ 1 bước, đáng tiếc, hết thảy đều đã quá muộn.
Một đạo bạch ảnh lóe qua, đầu tên tiểu Tộc Trưởng nơi hương dã này đau nhói, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Tộc Trưởng chậm rãi tỉnh lại, cảm giác như có ai đang lôi mình đi về phía trước, không biết là gia đinh hay những liệp nhân thuê tới. Trở về nhất định phải thưởng 2 lượng bạc, Tộc Trưởng thầm nghĩ như vậy, nhưng khi ngẩng đầu nhìn về phía trước, hắn lập tức hoảng sợ vô cùng...
Một con Bạch Xà khổng lồ dùng đuôi cuốn lấy bắp chân hắn rồi kéo lê về phía trước!
“Cứu... cứu mạng a...”
Không có bất kỳ ai đáp lời, tiếng cầu cứu vang vọng trong sơn cốc, lòng Tộc Trưởng lạnh ngắt.
Tiếp đó, toàn thân hắn bị quăng lên không, rơi xuống đất lăn mấy vòng, ngẩng đầu nhìn quanh, kinh hãi kêu gào, vẫn là phiến sơn lâm kia, hắn lại bị Bạch Xà đưa trở về.
Bầy kiến đã bao phủ hết lũ tham lam, Bạch Xà cũng chẳng thèm ngoái đầu, xoay người rời đi.
…………
Những kẻ may mắn chạy thoát khỏi núi, sau đó hung danh mãnh thú trong núi nhanh chóng truyền đi khắp nơi, Thập Vạn Đại Sơn một lần nữa dùng máu tanh cảnh cáo nhân loại, mấy chục người vào núi mà sống sót chưa đến 10 người. Lần này đến cả những thải dược nhân sống nhờ vào việc vào núi hái thuốc cũng không dám đặt chân vào núi nữa, đồng thời thôn dân cũng biết được trí tuệ của Bạch Xà không hề thấp, trò tá đao sát nhân đã dùng tới mức lô hỏa thuần thanh.
Nếu không phải sơn thôn quá nghèo, chỉ ở nhà tranh vách cỏ, e rằng đã sớm dựng cho Bạch Xà một tòa miếu rồi.
Sơn thôn không có nhiều lễ nghĩa rườm rà như đám lão học cứu nơi đại thành, ai giúp mình, ai hiển linh thì tin kẻ đó, Hoàng Đại Tiên, Hồ Tiên, thậm chí Xà Tiên miếu ở nơi thôn dã đâu đâu cũng thấy. So với việc đi cầu những vị đại thần cao cao tại thượng chẳng thèm đoái hoài tới người, còn không bằng đi tìm Đại Tiên ở hậu sơn sau thôn, ít ra Đại Tiên còn biết hiển linh, thỉnh thoảng cũng trị bệnh trừ tai.
Sơn dân đối với Bạch Xà càng thêm kính sợ.
Bạch Xà biết bản thân không thể giao lưu với Vân Nhi quá nhiều, bằng không rất dễ ảnh hưởng tới nhân sinh của nàng, vì thế quyết định trở về núi.
Sơn cốc u tĩnh.
Cổ mộc ngân hạnh tạo phúc địa, thông linh Bạch Xà vấn trường sinh.
Trong núi chẳng biết năm tháng, phong vũ âm tình, khí hậu biến hóa vạn thiên, cổ thụ đã sớm trở thành đạo tràng tu luyện của Bạch Xà. Ngoài buổi sớm trèo lên sơn nhai thổ nạp ra, thời gian còn lại cơ bản đều ở dưới gốc cây, hoặc cuộn mình trên Cự Thạch, hoặc lười nhác quấn quanh cổ thụ, hoàn toàn mất đi khái niệm về thời gian, mãi đến khi lần nữa lột da sinh trưởng, thân thể đã dài tới 6 mét.
Bỗng nhiên nó nhớ tới Vân Nhi, cũng chẳng biết tiểu nữ oa ấy sống ra sao, Bạch Xà lúc này mới nhận ra trong núi, cây ăn quả đã nở 9 lượt hoa, kết 9 lượt quả, 9 năm thời gian chớp mắt mà qua.
Nó một đường du hành ra ngoài núi.
Khi trông thấy sơn thôn, Bạch Xà cảm thán vẫn như 9 năm trước, nghèo.
Có lẽ Bạch Xà cùng Vân Nhi thực sự có duyên, khi đi tới hậu sơn, nó thấy một thân ảnh xinh đẹp đang đứng đó thất thần, tiểu nữ oa năm xưa đã trưởng thành rồi, khí vị vẫn không đổi. Nếu không nhìn đến vết chai trên tay, thì Vân Nhi quả thực vẫn rất thanh tú, mái tóc dài buông tới eo, ở nơi thôn dã tuyệt đối là mỹ nhân hạng nhất, chỉ là... vì sao tú mi lại cau chặt.
Vân Nhi trong lòng khẽ động, quay đầu lại, liền trông thấy bóng dáng trắng muốt đã lâu không gặp.
“Bạch Xà!”
Tựa như thuở nhỏ, nàng chạy tới ôm chầm lấy Bạch Xà, vừa khóc vừa cười, oán trách Bạch Xà một đi là biệt mấy năm, tà dương nghiêng chiếu, Vân Nhi yểu điệu thướt tha lại giống như một tiểu hài tử...
Màn đêm buông xuống, tinh quang lấp lánh, nhân loại hiện đại sống trên địa cầu tuyệt đối không thể tưởng tượng được bầu trời sao tinh khiết đẹp đến nhường nào, từng ngôi sao nhấp nháy treo trên thiên mạc, rực rỡ mà mỹ lệ.
Vân Nhi dựa lưng vào Bạch Xà ngồi trên bãi cỏ, đôi mắt to cùng xà đồng cùng nhau ngắm sao.
Kỳ thực Bạch Xà chẳng nhìn thấy sao trời, cặp mắt cận thị nặng kia sau khi tu luyện cũng chẳng cải biến bao nhiêu, còn hồng ngoại nhiệt cảm ứng thì lại càng không thể nhìn rõ tinh tú, làm vậy chẳng qua chỉ là bày ra bộ dạng mà thôi, dù sao Vân Nhi cũng đâu biết hảo bằng hữu của mình là một kẻ cận thị.
Vân Nhi thì thầm cùng Bạch Xà.
“Ta sắp xuất giá rồi...”
“…………”
Bạch Xà cạn lời, năm nay Vân Nhi được bao nhiêu tuổi? 15 tuổi? Hoặc là 16 tuổi, cái tuổi này lẽ ra phải ngồi trong học đường chăm chỉ đọc sách, chứ không phải gả chồng sinh con, cái tuổi này mà sinh con thì tỷ lệ tử vong cực cao, nhưng ai sẽ để tâm chứ?
“Anh Vương trong thôn rất tốt, ta thích huynh ấy, nhưng ta lại không muốn gả cho huynh ấy, ta thực sự rất thích Anh Vương...”
“…………”
“Tháng trước Quách Viên Ngoại tới thôn chúng ta, nhìn thấy ta rồi nói muốn nạp ta làm tiểu thiếp. Ta biết tiểu thiếp không có địa vị, Quách Viên Ngoại lại còn trạc tuổi Cha ta, đều đã 40 tuổi.”
“…………”
“Trong thôn nghèo, nhà Anh Vương cũng rất nghèo, năm nào lương thực cũng không đủ ăn, phải đào rễ cỏ, cạo vỏ cây mà sống, Quách Viên Ngoại thì khác, nhà hắn ngày nào cũng có thịt ăn, chẳng cần lo bị đói, ngươi xem Quách Viên Ngoại béo như vậy cơ mà. Tuy tiểu thiếp không có địa vị, nhưng ta thật sự không muốn lại phải chịu đói nữa!”
Tâm tình Vân Nhi có phần kích động, Bạch Xà biết nàng chỉ đang cố sức chứng minh rằng mình không sai.
“Cha Mẹ không muốn ta đi làm tiểu thiếp, nhưng ta muốn đi, bọn họ đành phải đồng ý, Anh Vương rất đau lòng.”
“Ngày kia ta sẽ xuất giá rồi...”
“Bạch Xà, ngươi có thể tiễn ta xuất giá được không...”
Bạch Xà gật đầu.
Tinh dạ rực rỡ, trên sườn núi, tiếng nức nở nghẹn ngào truyền đi rất xa, rất xa...
(Hết chương)