Hồ Hạo Thiên lớn tuổi như thế ca một đoạn dài như vậy.
Bạch Thất vốn là người đã thoát xác thành tiên, đương nhiên không biểu lộ gì.
Anh ta giảng mặc anh ta giảng, Thanh Phong phủ núi, tiện nhân đều rất cường!
Đường Nhược thấy Hồ đội như vậy, trong lòng không đành lòng: “Chi bằng chúng ta không đi ra ngoài nữa, anh đi họp đi.”
Đi dạo căn cứ gì đấy, cô cũng không có hứng thú gì, có điều đúng là
Bạch Thất chưa từng đi, sau này nhóm mình cũng chưa chắc có cơ hội trở
lại nơi này, bọn họ định chụp vài tấm ảnh để lưu lại làm kỉ niệm thôi.
Nhưng theo như lời Hồ Hạo Thiên, việc quan trọng trước mắt không thể để chuyện tình cảm nam nữ gây trở ngại, vậy thì không đi.
– “Tại sao các người lại quên ở đây còn có lão ca như tôi?” Phan Đại
Vĩ ngậm điếu thuốc trong mồm, đứng tại cửa ra vào hút vô hút ra, khói
thuốc che phủ làm mở nơi cánh cửa, điểm lửa ở đó thoắt ẩn thoắt hiện,
thoạt nhìn rất thâm trầm: – “Đã có tôi ở đây, các người cứ yên tâm đi