Edit: Sakura
Cảm khái xong thì đã chạy tới cửa đại viện.
Tiền tướng đã ngồi vào xe rời đi còn chủ tịch Nguyên ở luôn trongđại viện, vừa nói xong thì cũng rời đi.
Hiện giờ đi ra cửa đều là thế hệ trẻ tuổi tương lai như Bạch Thất.
Thời gian vẫn còn sớm, ánh mặt trời ấm áp, Vệ Lam ngẩng đầu lên nhưng đôi mắt lại nhìn Tô Vũ Vi và Chu Thụ Quang.
Hai người đứng ở cách đó không xa, Chu Thụ Quang thấy Tô Vũ Vi đứng ở đại viện chờ chính mình, mày nhăn lại, đi qua đi: “Sao em lại đến đây?”
Tô Vũ Vi do dự trong chốc lát, mím môi, sau đó thấp giọng ở bên tai
Chu Thụ Quang nói một câu cái gì, rồi thấy hai mắt Chu Thụ Quang hơi hơi tỏa sáng ôm lấy ả: “Nếu như vậy thì càng không nên lại đây, chúng ta
lái xe trở về.”
Tô Vũ Vi khẽ gật đầu, bớt thời giờ liếc mắt nhìn Tào Mẫn một cái.
Vừa lúc đối diện với ánh mắt của tiến sĩ Tào.
Hai người nhìn nhau sau đó Tô Vũ Vi cười cười, sau đó ngẩng cao đầu rời đi.
Ý của nụ cười này là: Ngày ấy sỉ nhục, đến nay chưa quên!
Tiến sĩ Tào chỉ liếc mắt một cái rồi rời đi không hề nhìn ả nữa.
Bộ dạng thong dong tùy ý, mà lại làm như không thấy khiến Tô Vũ Vi
sửng sốt. Bởi vì không thấy bất luận cái gì mất mát, phẫn nộ cùng cảm
thấy thẹn trên người Tào Mẫn.
Cô ấy đã buông tay mà mình lại còn nhớ canh cánh trong lòng……
Loại cảm giác này, thiệt tình không tốt, giống như nắm tay đánh vào bông!
Rồi sau đó, Tô Vũ Vi lại thấy Vệ Lam phía sau Tào Mẫn cách đó không xa.
Người đàn ông này khiến mình mất hết tất cả hiện giờ nhìn sắc mặt của anh ta thì cảm thấy anh sống khá thảm bại.
Có câu nói: Biết anh sống không tốt thì tôi cũng an tâm.
Giờ phút này Tô Vũ Vi đã cảm thấy mình làm điều thừa.
Ở ngoài cửa quá nhiều người, Vệ Lam đi ra thì Tô Vũ Vi lại thấy Hồ Hạo Thiên cùng ra với Bạch Thất.
Bạch Thất cúi đầu, vừa đi vừa nói với tiến sĩ Lâm, ánh mặt trời chiếu trên mặt anh nhìn vô cùng sáng sói.
Giống như hàng xa xỉ giới hạn trước mạt thế, anh vô cùng đẹp trai khiến người khác điên đảo, khó có thể giải thoát.
Trong lòng Tô Vũ Vi rùng mình, gục đầu xuống, nghiêng người đi.
Cho dù ở tiệc đính hôn của Chu Thụ Quang đã bị người nọ nhìn hết trò