Đường Nhược và Phan Hiểu Huyên nghe Dương Lê nói mà nghĩ nghĩ, cảm thấy rất có đạo lý.
Vị trí còn chưa có vững chắc mà đã tự đắc thật sự không sáng suốt!
Phan Hiểu Huyên nói: “Trước kia tâm cơ của cô ta sâu như vậy, hiện
tại khẳng định cũng không thể không mang theo đầu óc ra ngoài. Khẳng
định có hậu thuẫn phía sau làm cho ả không sợ nhà Tư Đồ âm thầm dở thủ
đoạn.” Nhìn chiếc xe nhỏ màu đỏ một đường đi cô còn nói: “Nhìn xem, bảo
vệ bên cạnh nhiều như vậy giống như chỉ sợ cô ta sảy ra sơ xuất gì.”
Một câu làm Dương Lê bừng tỉnh, Dương Lê nhìn chằm chằm vào bụng Tô
Vũ Vi chần chờ nói: “Chẳng lẽ cô ta mang thai cốt nhục của Chu gia/”
“Không phải chứ?” Phan Hiểu Huyên và Đường Nhược cả kinh.
Tốc độ nhanh như vậy sao?
Nhưng sự thật cuối cùng như thế nào, bà người cũng không rõ, Dương Lê vẫn nói một câu: “Cô ta tuổi vẫn còn trẻ, cho dù có tâm có tính toán