Bây giờ, mọi người ở đây đều nhìn rõ dị năng của Điền Hải không hề kém chút nào!
Chỗ đám người đặt cược vào Điền Hải thở phào, vì đều đặt cược Điền Hải nên kích động đứng dậy cổ vũ cậu ta.
“Chàng trai, việc đổi đời của tôi nhờ cả vào cậu dấy!”
“Vợ của tôi vốn dĩ phải nhờ vào cậu rồi!”
“Cố lên! Cho ta ôm chút lời về nào!”
Trong lúc ánh chớp bóng kiếm, chớp điện thì cuồn cuộn, ánh kiếm lại lạnh tới thấu xương, anh tới tôi đi, đấu vô cùng kịch liệt.
“Thắng chẳng khó chút nào, A Hải còn chưa dùng hết sức nữa.” Lưu Binh vừa nhìn vừa nói, còn nhàn hạ cầm đậu phộng vừa bóc vừa ăn.
“Umh, thắng là cái chắc rồi.” Dĩ nhiên Đường Nhược cũng nhìn rõ, hiện tại cậu em mình còn chưa dùng đến gậy sét, chỉ dùng cầu sét đơn giản
nhất để đánh mà thôi.”
Phan Hiểu Huyên vốn đang rất căng thẳng cầm quần áo của Điền Hải, cũng vì nghe hai câu này mà bình tĩnh được một chút.
Sau đó, cô tự nhiên nhìn xuống, thấy mình nắm chặt áo khoác của Điền Hải đến nhăn nhúm.
Bộ đồ này trước tận thế là hàng hiệu, bây giờ tận thế rồi, hàng hiệu so với quần áo khác lại càng đắt hơn nữa.
Vì vậy đặt quần áo lên đùi vuốt phẳng.
Trên bộ đồ có mùi sữa tắm nhàn nhạt, như lan như xạ, thấm vào trong
lòng làm Phan Hiểu Huyên nhớ lại cảnh cái người nào đó vừa mới ôm mình
xong.
Thực lòng mà nói, mùi trên người Điền Hải rất dễ chịu…
Rõ ràng Diệp Thành Luân có học qua kiếm đạo, kiếm nào cũng tàn nhẫn chặn hết đường lui.
Cả hai người đều giống nhau, tăng dị năng dựa trên việc đánh Zombie.
Nhưng Điền Hải dù sao cũng được dùng nước trong không gian đến mấy tháng, ngay cả dị năng giả hoang dã cũng bằng, vậy sao được?
Chiêu thức của Diệp Thành Luân càng ngày càng hiểm ác, Điền Hải thả
ra cầu sét, giẫm lên cầu để bay lên trời, cả người điện tím lập lòe,
nhìn vô cùng hào hoa chói sáng!
Cậu ta “bay” một phát không ngừng làm cho Diệp Thành Luân sợ hãi, những người khác quanh đây cũng hết sức giật mình.
Từ hai tháng trước trong căn cứ đã xôn xao việc nữ thần dẫm cầu nước