Tào Mẫn im lặng nghe xong, nhìn xuống cười khẽ: “Đại khái là vậy,
đúng như anh nói vậy, nhưng nếu thế thì liên quan gì tới tôi cơ chứ?”
Cô chưa từng nghĩ sẽ làm cho khoa học kỹ thuật hay xã hội tiến bộ, cho dù trước kia từng có, hiện tại… không còn nữa.
Vệ Lam không hiểu những lời này: “Cô không làm việc nghiên cứu trên người?”
Tào Mẫn không kiêng kỵ gì: “Có nhé.”
Trong đầu Vệ Lam như quấy nồi chè mè: “Vậy sao cô bảo không liên quan đến cô?”
“Khoa học kỹ thuật tiến bộ, nội dung được lưu truyền lại, thì có liên quan gì với tôi?” Tào Mẫn hơi ngừng lại, ngước mắt, mỉm cười. “Vệ
thiếu, có một câu như này: “Đừng dùng tiêu chuẩn đạo đức của anh để ràng buộc lợi ích của tôi” hiện tại tôi nói cho anh biết rõ.”
Vệ Lam vô cùng tức giận, giống như ông nói gà bà nói vịt: “Đây không
phải là tiêu chuẩn đạo đức của tôi, đây là điểm quan trọng trong tiêu
chuẩn đạo đức của toàn nhân loại cần phải gìn giữ! Nếu như ngay cả điểm
mấu chốt đều không còn, vậy thì sống có khác gì chết đâu!”
“Vậy à?” Tào Mẫn nghiêng đầu nhìn anh ta, “Nếu như thiên đường không