Chương 270: Phương Xa Đến Thư
Trước đó cha đã đến cửa tiệm đồ cổ một chuyến, ở lại đó thời gian rất lâu, khi trở về ôm theo một viên đạn đại bác — sau đó còn trịnh trọng đặt thứ đó vào vị trí đẹp nhất trên kệ đồ cổ, hơn nữa thỉnh thoảng còn lau chùi cẩn thận.
Mỗi khi nghĩ đến điều này, Hải Đế đều rất lo lắng cho vấn đề sức khỏe tinh thần của ông cụ trong nhà.
"Tớ nói thật đấy, cậu không biết nó trông cổ quái thế nào đâu," Tiểu thư bác sĩ tâm thần lại không khỏi thở dài một tiếng: "Ông coi nó như bảo bối, nói nó là một món đồ cổ rất, rất đặc biệt, mỗi ngày bản thân còn chưa rửa mặt đã phải lau chùi đạn đại bác một lần trước — mẹ tớ khư khư không quan tâm đến, tớ ở bên cạnh nói vài câu, bà liền nói 'Cha con chỉ có sở thích sưu tầm này thôi, đừng quấy rầy ông ấy'."
Fanna cũng không biết nên bình luận thế nào về chuyện này, dù sao nàng ta cũng không biết gì về lĩnh vực đồ cổ, lần tiếp xúc gần gũi có ấn tượng sâu đậm nhất với đồ cổ trong đời là khi còn bé dùng kiếm đồ chơi luyện nhảy bổ đập vỡ chiếc bình hoa của thúc phụ, ký ức no đòn đó vẫn còn như mới, vì vậy lúc này nàng ta im lặng một lúc lâu cũng chỉ có thể nghĩ ra một câu nhạt nhẽo: "... Morris tiên sinh là một nhà sưu tập và nhà sử học đức cao vọng trọng, tớ nghĩ bộ sưu tập của chú ấy nhất định có tầm nhìn đặc biệt trong đó."
"Thế thì cũng chưa từng nghe nói qua có ai bưng đạn đại bác như bảo bối — cho dù đạn đại bác đó là thật," Hải Đế thở dài: "Đạn đại bác đó chắc chắn là thật, ít nhất là đặc ruột, chết chóc và nặng nề."
Truyện "Thâm Hải Dư Tẫn Chương 270: Phương Xa Đến Thư" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này