Vương Huyên nói: "Nó bị thương, nằm ở trong rừng, Thanh Hạm giúp nó cầm máu, xử lý vết thương. Sau đó nó cứ lẽo đẽo theo bọn tôi không rời."
Mã Đại Tông Sư nghe thế thì thở phì phì, quay đầu trừng mắt với Vương Huyên, nếu ai đọc được suy nghĩ của nó, chắc chắn sẽ nghe thấy nó khinh bỉ và tức giận “giờ tao bỏ đi được chắc”? !
Vương Huyên thấy nó vậy cũng kệ, giả vờ không nhìn thấy.
Truyện "Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch) Chương 350: Không siêu phàm thì chỉ là bụi bặm (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này