Chương 30: Người liên lạc
Từ khi mình có được Tử Chi Thư, thứ này vẫn luôn tính kế mình.
Tuy nhiên cũng nhờ có nó, hiện tại không ít chuyện có thể sắp xếp lại, làm rõ ràng.
Thảo Gian Nhân thuộc về một loại Lệ Quỷ, mà nó có thể chứa thêm một con Lệ Quỷ khác, nhưng xem ra không thể chịu đựng con Lệ Quỷ thứ ba.
Hơn nữa Lệ Quỷ bị Thảo Gian Nhân nuốt chửng có thể đỡ cho mình một đòn tấn công chí mạng.
Thảo Gian Nhân sau khi nuốt chửng Lệ Quỷ thì có thể nhận được năng lực của Lệ Quỷ.
Nó thiên biến vạn hóa, có thể sử dụng năng lực như thế nào hoàn toàn dựa vào việc nó nhận được năng lực của Lệ Quỷ gì.
Nếu không có Lệ Quỷ bị nuốt chửng, Thảo Gian Nhân chỉ có một năng lực, đó chính là thu hút Lệ Quỷ trong thời gian ngắn, vừa không có thủ đoạn tấn công, cũng không có thủ đoạn phòng ngự.
Năng lực của Quỷ Đột Tử không rõ, khả năng lớn là chạm vào bàn phím sau đó sẽ bị truy sát, năng lực này quá vô dụng, chẳng lẽ ngày nào cũng mang theo cái bàn phím bên người ném vào tay người ta.
Năng lực giam cầm của Huyết Quỷ rất tốt, có thể khiến Lệ Quỷ ngừng hoạt động tranh thủ thời gian cho mình, coi như là một loại thủ đoạn bảo mệnh bị động.
Nếu có thể kiếm được Quỷ Tý của Trương Thiên, thì Thảo Gian Nhân sẽ có năng lực gây thương tổn cho Lệ Quỷ, có thể chủ động xuất kích.
Bây giờ nghĩ lại, Tử Chi Thư tổng cộng đã tính kế mình hai bước, bước thứ nhất là giết Trương Thiên, bước thứ hai là để Thảo Gian Nhân nuốt chửng hai con Lệ Quỷ.
Mình nhìn thấu bước thứ nhất, không giết Trương Thiên, mà trùng hợp là Lão Quỷ Áo Thọ giúp mình phá vỡ bố cục của bước thứ hai, mang đi Quỷ Đột Tử.
Cho dù là đáp án đưa ra lần thứ hai, cũng là ẩn chứa sát cơ của bước thứ hai.
Thực ra cũng đều nhờ mình không đi giết Trương Thiên, nếu không khoảnh khắc giết chết Trương Thiên, e rằng mình cũng sẽ đột tử.
Bây giờ thứ này còn muốn mình dùng Thảo Gian Nhân nuốt chửng Lệ Quỷ, dã tâm không chết!
Nghĩ đến đây, Lê Huy toát mồ hôi lạnh, như nhìn thấy mình bị bóng tối vô tận nuốt chửng, vĩnh viễn không thể trốn thoát.
"Xem ra mình có thể sống sót cũng có phần may mắn, thứ này có thể không dùng thì không dùng, nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị... dứt khoát dùng vàng làm cho nó cái bìa sách phong ấn lại cho xong!"
Ngay khi Lê Huy chuẩn bị dùng hai mươi vạn tích trữ chút vàng thì bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại quen thuộc.
"Alo, đại ca Lê."
Đầu dây bên kia giọng Đào Minh Xuân vô cùng hèn mọn.
"Sao cậu rảnh gọi điện cho tôi thế, không phải cậu rời Thiên Thị về quê học bản lĩnh rồi sao?"
"Khéo quá đại ca Lê ơi, hôm qua tôi vừa định về quê, thì ông bác hai hàng yêu phục ma của tôi lại đến Thiên Thị, ông ấy nói có một vụ làm ăn lớn cần bàn."
"Làm ăn lớn? Liên quan gì đến tôi?" Lê Huy kiên nhẫn nói: "Dạo này tôi bận lắm, không rảnh tán dóc với cậu."
"Đại ca, thật sự là làm ăn lớn, bắt quỷ, làm ăn lớn bắt quỷ, tôi nghĩ anh cũng là người từng tận mắt thấy quỷ, lúc này mới thông báo cho anh, anh có muốn cũng đi xem thử không?"
Lê Huy nhìn Thảo Gian Nhân và Tử Chi Thư trên bàn rùng mình một cái, loại chuyện này hắn tránh còn không kịp, còn đi xem thử? Chê mạng mình quá dài à?
"Đào Minh Xuân à, nói chứ, đều là người từng thấy quỷ rồi, sao cậu lại không biết sợ thế nhỉ? Tưởng mình ba đầu sáu tay thật à?"
Đào Minh Xuân ở đầu dây bên kia vô cùng huênh hoang nói: "Đại ca Lê, chuyện là như thế này, tôi thông báo cho anh rồi, đừng trách anh em không trượng nghĩa, bác hai tôi nói rồi, thiếu hai người dựng đài, xong việc mỗi người cho một vạn tệ."
Đào Minh Xuân tưởng Lê Huy nhất định sẽ động lòng, dù sao bọn họ đi làm cũng chỉ mấy nghìn một tháng, một vạn tệ này là lương hơn hai tháng.
Nhưng không ngờ Lê Huy lại từ chối gã ngay lập tức.
"Một vạn tệ thì thôi đi, dạo này tôi cũng không thiếu tiền lắm, thế nhé, có việc gì liên lạc sau."
Đặt điện thoại xuống, Lê Huy bỗng nhiên chú ý đến tin nhắn nghi là sự kiện linh dị kia.
"Số 268 đường Kiến Thiết, vụ án thú cưng mất tích trong cửa hàng thú cưng?"
"Thú cưng trong cửa hàng thú cưng thường xuyên mất tích ly kỳ, dẫn đến khách hàng khiếu nại, nhưng thông qua camera giám sát lại chẳng tìm ra được gì, nửa đêm truyền đến tiếng kêu kỳ lạ? Nghi ngờ có liên quan đến linh dị?"
Tiếp theo viết một tràng dài về thông tin và tình hình của cửa hàng thú cưng.
Lê Huy nhìn tin nhắn trực tiếp chửi thầm, bây giờ có phải nhân lực phá án không đủ rất khó khăn không, loại chuyện này cũng có thể dính dáng đến sự kiện linh dị!?
Đùa à!
Chuyện này ít nhiều cảm thấy có chút sỉ nhục chỉ số thông minh.
"Không phải cái gọi là việc lớn chính là chuyện này chứ!" Lê Huy lập tức cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Đào Minh Xuân.
Nếu đúng là chuyện này, mình còn thật sự có thể tham gia một chút, một vạn tệ không lấy thì phí.
Đào Minh Xuân trả lời ngay lập tức, tỏ ý không phải chuyện cửa hàng thú cưng, còn tiết lộ cho Lê Huy biết, bác hai gã thực ra đồng ý cho mỗi người hai vạn tệ, gã báo ít đi một vạn.
Nếu Lê Huy đồng ý, ngày mai gặp nhau ở cổng lớn Khu biệt thự Bàn Long.
"Tao đi gặp bác hai mày đây!"
Chửi thì chửi, quan hệ giữa Đào Minh Xuân và mình vẫn khá tốt, chuyện này không nhất định mình phải đi, nhưng hỏi thăm chút thì không vấn đề gì.
Lê Huy cầm thiết bị liên lạc hỏi: "Tôi muốn tài liệu về Khu biệt thự Bàn Long có không? Nghe nói ở đó gần đây đang có ma!"
Thiết bị liên lạc chỉ cần bên phía Lê Huy không tắt, về cơ bản là có thể sử dụng hai mươi bốn giờ, sạc một lần dùng được khoảng một tháng, cho dù tắt máy cũng có chức năng định vị, có thể sử dụng liên tục khoảng ba tháng.
Hơn nữa có chức năng sạc bằng tấm pin năng lượng mặt trời, chủ yếu là thiết bị liên lạc được phát minh để đối phó với tình huống cực đoan, quan trọng nhất là có thể chống lại sự can thiệp của phần lớn sự kiện linh dị.
Lê Huy chủ động liên lạc, kết quả truyền đến từ thiết bị liên lạc không phải giọng của Tiểu Trương, mà là một giọng nữ ngọt ngào, chỉ nghe giọng cô gái này thôi cũng khiến người ta như tắm gió xuân.
"Xin chào, tôi tên là Vương Thiên Thiên, sau này sẽ là liên lạc viên của anh."
"Vương Thiên Thiên? Tiểu Trương đâu?" Lê Huy nhíu mày nói: "Thôi, tôi không quan tâm cô là ai, đưa tài liệu tôi cần cho tôi là được."
"Lê Huy xin chờ một chút, tôi sẽ tra cứu tài liệu về Khu biệt thự Bàn Long cho anh ngay."
Vương Thiên Thiên ngồi trước đài liên lạc tắt âm thanh, bắt đầu chê bai Lê Huy, Thẩm Văn còn nói hắn dễ chung sống, nhìn thế này chẳng dễ chung sống chút nào.
"Thẩm cục, Khu biệt thự Bàn Long này căn bản không có tình báo hữu ích gì, tôi sắp xếp thế nào đây!"
Vương Thiên Thiên bỗng nhiên giở tính tiểu thư, phàn nàn với đầu bên kia.
"Cậu ta bảo cô tìm thì cô tìm, cô phàn nàn với tôi có ích gì? Vương Thiên Thiên, cô còn muốn làm nữa không, đây là nơi để cô mặc cả sao?"
Vương Thiên Thiên bĩu môi, khoảng nửa tiếng sau mới gọi lại cho Lê Huy, nhưng giọng điệu của cô bây giờ không còn êm tai như lần đầu tiên nói chuyện với Lê Huy nữa.
"Tài liệu đã gửi cho anh rồi, anh tự xem đi, Khu biệt thự Bàn Long gần đây không có ai báo cáo có tình huống quỷ dị gì."
Lê Huy nhìn một chuỗi dài tệp tin trên điện thoại sắc mặt không vui, Vương Thiên Thiên chẳng sàng lọc tình báo tài liệu gì cả, trực tiếp copy paste cho mình!