Chương 2: Đau Đầu A, Không Có Tiền Nuôi Cháu Gái
Lạc Phong quay đầu nhìn đám người trước mặt một lượt.
Tất cả đều là những tiểu nữ hài tinh xảo đáng yêu.
Các nàng đều chớp đôi mắt to tròn long lanh, dùng ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn Lạc Phong.
Đi dạo siêu thị mua đồ ăn vặt yêu thích, đây chính là chuyện mà đám tiểu nữ hài thích nhất, không còn gì sánh bằng.
Người nhỏ tuổi nhất mới năm tuổi.
Lớn nhất cũng chỉ mười hai tuổi.
"Đi siêu thị à?"
Lạc Phong lẩm bẩm, khó khăn lắm mới mở miệng được.
Ký ức về lần đi dạo siêu thị trước lạiùa về.
Mười sáu cái xe mua sắm bị các cô bé manh manh đát đẩy đi.
Cứ như một đoàn quân mua sắm vậy.
Tại quầy thanh toán của siêu thị, Lạc Phong đã tiêu hết 9800 đồng.
Khung cảnh đó.
Chỉ vừa mới diễn ra ngày hôm trước thôi.
Nhưng giờ phút này đối với Lạc Phong, nó quả nhiên vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
"Cậu ơi, rốt cuộc cậu có đưa bọn cháu đi không ạ?"
"Đúng đó cậu ơi, bây giờ mình có xuất phát luôn không ạ?"
Mấy đứa nhỏ tuổi hơn.
Như Đình Đình.
Còn có Na Na.
Vẫn còn chưa hiểu chuyện.
Nên cứ nhao nhao lên một cách đầy hứng khởi.
Những đứa lớn tuổi hơn thì lại ngượng ngùng không dám mở miệng, chỉ có thể đứng bên cạnh mong đợi chờ đợi kết quả.
Dù trong túi Lạc Phong không có tiền, nhưng anh vẫn cố gắng nở một nụ cười tươi tắn nói: "Không có vấn đề gì! Lát nữa chúng ta xuất phát ngay!"
Lạc Phong cũng đã từng nghĩ đến.
Việc mở miệng vay tiền bạn bè là xong hết mọi chuyện.
Nhưng mấy cô chị gái kia chắc chắn là đang trêu đùa anh, cố tình không chịu trả tiền.
Vừa nãy gọi điện thoại tới, ý của anh đã nói rất rõ ràng rồi còn gì.
Mà các chị vẫn cứ nhất quyết không cho anh tiền.
Hừ! Anh đây là người đàn ông duy nhất trong nhà, cũng không phải dễ dàng thỏa hiệp như vậy đâu!
Nhưng cũng tại chính mình mà ra, mấy cô chị ngay từ đầu đã đưa tiền, chính mình lại chết tiệt sĩ diện.
"(^U^) no~YO a a a! Cậu ơi vạn tuế!"
"Cậu ơi tốt quá đi!"
"(づ ̄3 ̄)づ╭~ Yêu cậu ơi!"
Vừa nghe thấy được đi siêu thị?
Thì còn có tiểu nữ hài nào có thể từ chối được đây?
Cả đám nhộn nhịp nô nức tham gia.
Nếu mà đọc sách có được cái sự tích cực này, thì đã sớm đứng nhất lớp rồi.
"Quá khó khăn!" Lạc Phong im lặng một thoáng, rồi tiếp tục nói: "Các cháu đợi một lát nhé, mười phút nữa chúng ta xuất phát!"
Không có gì bất ngờ xảy ra.
Người bạn thân nhất của Lạc Phong.
Chắc chắn sẽ cho anh vay khoảng 1 vạn đồng.
Có điều sau khi gửi tin nhắn đi.
Đối phương tuy là hồi âm rất nhanh.
Nhưng lại nói là không có tiền?
"Mẹ kiếp! Không thể nào?"
"Mình đã lỡ hứa với các cháu là đi siêu thị rồi?"
"Vậy mà cuối cùng mình lại không mượn được tiền?"
Lạc Phong cảm thấy muốn phát điên lên.
Như này thì chơi kiểu gì?
"Cậu ơi, sao vậy ạ, mình còn đi siêu thị không ạ?"
"Cậu ơi, mau nhanh chân lên đi thay giày đi, Na Na đã tìm giày cho cậu rồi đây này!"
"Cháu đi tìm quần áo cho cậu!"
"Cậu ơi, ví da của cậu cháu tìm thấy rồi đây này!"
"Bất quá ví da của cậu sao mà nhẹ thế ạ?"
Lạc Phong nhìn mười mấy đứa cháu gái đang niềm nở mong muốn được đi siêu thị.
Nếu như bây giờ anh nói cho các cháu biết?
Là không đi được nữa?
Liệu các cháu có thất vọng lắm không?
Đúng lúc Lạc Phong đang có chút muôn vàn khó khăn.
"Đinh."
Trong đầu anh đột nhiên vang lên một âm thanh máy móc.