Chương 54: Đường đi bộ! Đi thôi!
"Từ lúc ta cùng gia đình ra nước ngoài mấy năm nay, mấy người thân thích nhà ta, mấy cô đường tỷ, đường muội ấy à, thật sự vô địch, hết lứa này đến lứa khác cứ như heo nái ấy, đẻ khiếp lắm! Giờ tôi nói thật với anh nhé, tính tổng cộng, có tới mười một đứa cháu ngoại đường đấy!"
"Lần này về ăn Tết, mấy đứa cháu ngoại này đồng loạt đến chúc Tết ta, ta thì còn trụ được, nhưng bạn gái ta thì suýt chút nữa là trốn luôn."
"Cũng chẳng trách được cô ấy, ngay cả ta đây còn thấy bất ngờ vì mình có nhiều cháu ngoại đến thế."
"Mà tiền mặt trong người thì lại không mang đủ!"
Lạc Phong nghe đến đây, ngớ ra: "Mười một đứa? Cái này..."
"Đúng vậy, anh chắc hẳn kinh ngạc lắm đúng không?"
"Ha ha ha, cũng tàm tạm, dù sao cũng xin chia buồn với cậu một chút, cơ mà chắc hẳn hạnh phúc lắm hả?" Lạc Phong trêu chọc.
"Ối dào, hạnh phúc cái nỗi gì, tôi nói cho anh biết, chỉ vì lì xì không đủ cho hết, lúc ngủ, mấy đứa cháu ngoại còn bàn nhau nhặt tóc của ta, may mà bạn gái ta làm gián điệp, báo trước cho ta biết, không thì á, cái đầu của ta, chả còn mặt mũi nào ra ngoài gặp ai nữa!"
Lạc Phong nghe đến đó, che miệng cười: "Thế thì đúng là thảm thật!"
Ít nhất là mấy đứa nhóc đáng yêu nhà Lạc Phong thì không dám nhặt tóc cậu mình.
"Thôi, không nói mấy chuyện này nữa, hiện tại ta cũng đang ở khu XX Giang Nam này, xem ra còn cách nhà anh hơi xa, anh tranh thủ thời gian đến chỗ ta đi, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, lâu lắm không gặp. Hiện tại ta cũng đã hẹn mấy đứa bạn cấp ba rồi, anh đừng có bùng kèo đấy!"
"Bây giờ á?" Lạc Phong hơi lưỡng lự, nhìn một lượt mấy đứa nhóc phía sau xe: "Nhưng mà giờ ta đang chở một lũ cháu gái theo đây này, bọn nó mà biết ta không cho tụi nó đi chơi cùng thì thế nào cũng khóc chết mất! Hay là mấy cậu cứ chơi trước đi, tối nay ta đến có được không?"
"Mấy đứa nhóc? Nhiều lắm à?" Hứa Thiệu Nguyên nghe vậy, ngơ ngác: "Ý gì?"
"Nghĩa đen thôi, là cháu gái nhiều quá ấy mà, khoảng chừng mười sáu đứa, mấy hôm trước về bớt ba đứa rồi, giờ còn mười ba đứa đây này!" Lạc Phong cười nói.
Đối phương nghe xong, "phì" một tiếng bật cười: "Ha ha ha! Cậu làm cậu kiểu gì mà còn thảm hơn cả ta nữa vậy, bên ta mới có mười một đứa thôi mà đã đau đầu muốn chết rồi, bên cậu rõ ràng còn nhiều hơn thế kia á? Cơ mà ví tiền của cậu chắc chắn không cánh mà bay rồi nhỉ? Lần trước ta với bạn gái ta đi chúc tết, ví tiền bị vét sạch sành sanh!"
Nói xong, Hứa Thiệu Nguyên cũng không ép nữa, nói: "Vậy thôi cậu cứ dẫn mấy đứa cháu gái đi chơi đi, tối nay đến cũng được, không sao cả."
Bạn bè là phải thế.
Mới là bạn tốt thật sự.
Chứ còn cái kiểu gì mà, "mày không đến không được đâu đấy, tao quan trọng hơn hay lũ cháu gái của mày quan trọng hơn?"
Cứ một hai đòi người ta đến ngay cho bằng được thì không phải bạn tốt gì sất.
Thấy đối phương không nhất thiết đòi mình đến, Lạc Phong cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nếu đối phương cứ khăng khăng muốn mình đến thì Lạc Phong cũng sẽ không từ chối, vì lâu lắm không liên lạc rồi.
Mà ở sân bay Giang Nam, Hứa Thiệu Nguyên mặc một bộ áo da màu đen, nhìn cô gái bên cạnh, nói: "Cái thằng bạn cấp ba Lạc Phong của ta ấy à, đúng là còn thảm hơn cả ta nữa!"
"Ý gì? Thảm hơn cậu là sao?" Cô gái dáng người bốc lửa kia nhất thời không hiểu.
"Thì là thế này, nhà ta mấy đứa cháu ngoại mới có mười một đứa thôi, còn nhà Lạc Phong, tận mười sáu đứa cơ, mà toàn là mấy cô công chúa thích tiêu tiền như nước ấy!" Hứa Thiệu Nguyên cười nói: "Giờ ta có thể tưởng tượng ra cảnh Tết nhất đến, cái khoản tiền mừng tuổi kia sẽ tốn kém đến cỡ nào rồi đấy! A ha ha!"
Cô nàng bốc lửa kia liếc xéo Hứa Thiệu Nguyên, nói: "Ôi dào, chúng ta cũng có khá hơn gì đâu, mười một đứa cũng đủ nhức đầu rồi, giờ thì cuối cùng cũng thoát khỏi mấy ông bà già nhà anh rồi, mình tìm khách sạn nào đó nghỉ ngơi đi đã!"
"Ừ!"
Hứa Thiệu Nguyên gật đầu.
Hai người gọi taxi.
Tìm một khách sạn tươm tất, gửi hành lý và quần áo.
Sau khi xong thủ tục nhận phòng, hai người đã vào đến phòng khách sạn.
"Hay là em đi tắm trước đi!" Hứa Thiệu Nguyên nở một nụ cười gian xảo: "Anh thì tranh thủ liên lạc với mấy đứa bạn cấp ba xem bọn nó đến đâu rồi."
Cô nàng gợi cảm kia mếu máo: "Vừa ăn Tết xong, ví tiền đã rỗng tuếch rồi, giờ lại còn nghĩ đến chuyện moi sạch cái khác nữa à?"
Hứa Thiệu Nguyên nghe vậy, ôm chầm lấy eo thon của cô nàng: "Em coi thường ai đấy? Lát nữa anh sẽ cho em biết thế nào là ca cường hãn."
"Được thôi, thế thì em đợi anh cường hãn vậy!"
Cô nàng gợi cảm ném cho một ánh mắt khinh bỉ, rồi sau đó cũng không nói thêm gì với Hứa Thiệu Nguyên.
Rất nhanh sau đó cô đi vào phòng tắm.
Còn cô nàng kia vừa vào phòng tắm xong thì Hứa Thiệu Nguyên đã cầm điện thoại lên, cất giọng địa phương: "Tiểu Long à, mấy cậu đến đâu rồi? Đừng nói với tao là giờ vẫn còn chưa ra khỏi nhà đấy nhé?"
"Không phải, đúng là bị cậu đoán trúng rồi, chuẩn không cần chỉnh là còn chưa ra khỏi nhà!" Giọng nói bên kia đầu dây có vẻ bất lực: "Cậu cũng biết đấy, mấy ngày này là Tết nhất, ở nhà không tiện đi đâu cả, họ hàng, ông bà ngoại cứ nhất định lôi kéo tao đánh bài cho bằng được! Hay là cậu nghĩ hộ tao cách nào thoát thân đi, chứ không thì tao cũng chịu, không đến được đâu!"
Người kia vừa nói.
Trong điện thoại còn có rất nhiều tiếng trẻ con nô đùa ồn ào.
"Ờ, được rồi!"
Hứa Thiệu Nguyên thấy đối phương ở trong tình cảnh như vậy thì cũng không nói gì, cúp máy, ngay sau đó lại gọi tiếp cuộc thứ hai.
"Cho hỏi Tiểu Lý, cậu cũng bị họ hàng trong nhà giữ chân, không thoát ra được hả?"
"Hả? Đâu có!" Người bên kia đầu dây trả lời rất dứt khoát: "Tớ đang trên đường đi từ nhà cậu nhị cữu ra đây!"
Hứa Thiệu Nguyên nghe vậy thì cười nói: "Vậy được, cậu đến ngay đi, tao ở khách sạn gần sân bay!"
"Ái chà, nhị cữu, đừng thế, đừng thế mà!"
Hứa Thiệu Nguyên lập tức nghe thấy.
Trong điện thoại.
Đột nhiên có người kêu lên nghe giống như Tiểu Lý.
"Tiểu Lý à, làm gì mà đã đi rồi? Hay là nhà nhị cữu không tiếp đón được cậu à?"
"Ở thêm mấy hôm nữa đi chứ!"
Xem ra.
Là do Tiểu Lý lén lút chuồn êm.
Nên người ta cữu cữu đuổi theo đòi về.
Sự tình quá rõ ràng rồi, cái thằng Tiểu Lý này không thảm bằng thằng Tiểu Long kia, nhưng cũng khốn khổ chẳng kém gì.
Có một ông cữu nhiệt tình đến thế thì còn gì bằng.
Mà ở một diễn biến khác.
Lúc này Lạc Phong đang dẫn mọi người vào thành phố, chiếc xe Mercedes chở khách chạy vào trung tâm, đi ngang qua đường đi bộ thì mấy đứa nhóc lại không thích đi công viên trò chơi nữa, đổi ý đòi đi đường đi bộ cơ.
Lạc Phong hết cách, chỉ còn nước nhờ tài xế tìm chỗ đỗ xe, rồi trông coi mấy đứa nhóc này xuống xe.
Đương nhiên, khu đường đi bộ này, vì đang dịp Tết mà, mùng Hai Tết nên dĩ nhiên là vô cùng náo nhiệt, mấy đứa nhóc thấy nhiều người như vậy thì tự nhiên thích chơi ở đây rồi.
Trẻ con ấy mà, chỗ nào náo nhiệt thì thích đến chỗ đó thôi, chuyện này cũng bình thường.
Cái đường đi bộ kia đúng là chật cứng người, khắp nơi đều thấy bày bán đồ chơi, trò ném vòng, bắn súng hơi trúng bóng.
Thực tế cứ như đi quảng trường vào buổi tối vậy.
Cái gì cũng có...