Chương 9: Thần hào cậu: Mua! Mua! Mua!
"Cùng Lạc Phong tổ CP?" Khi thấy có người đề nghị hai người tổ CP, Trương Chí Thành không hề tức giận, trái lại mỉm cười nói: "Cái này không tệ! Tôi cảm thấy Lạc Phong hiện tại tuy là đang nổi lên, cũng có chút độ hot, nhưng lửa vẫn chưa đủ mạnh, còn cần một trận đại phong! Nếu cô cùng bạn học thời đại học thật sự có thể tổ hợp, như thế sẽ lập tức bạo hỏa!"
Trương Chí Thành nói quả thật không sai.
Trong tay hắn nắm giữ nguồn tài nguyên lưu lượng lớn.
Đó chính là đại phong a.
Thổi tới tiểu hỏa võng hồng, liền có thể thành lửa lớn.
Thổi tới lửa lớn võng hồng, đó chính là lửa lớn che trời.
Thổi tới siêu cấp lửa võng hồng, gió của hắn lại không đáng chú ý, người ta chẳng hề thiếu chút lưu lượng đó.
"Anh nói cái gì vậy? Tôi cùng Lạc Phong chỉ là bạn học đại học thôi, không có gì khác!" Liễu Hàm Yên trừng mắt nhìn đối phương, "Hơn nữa, Lạc Phong chẳng phải đã từ chối anh rồi ư?"
"Ha ha, cô đừng lo lắng, chỉ cần đối phương muốn đi con đường võng hồng, bên tôi nhất định sẽ đưa ra điều kiện phong phú để mời cậu ta!" Trương Chí Thành cười nói, "Cô xem cậu ta kìa, tìm nhiều tiểu nữ hài đến phối hợp như vậy, còn có xe, còn có các loại chi phí khác, gộp lại thì chi phí rất lớn, nếu không tìm được người hợp tác, cậu ta căn bản không chống đỡ được việc tiêu xài lớn như vậy quá lâu đâu! Nếu như triệt để nổi tiếng thì không sao, nếu như không bật lên được, có lẽ chỉ mươi ngày nữa là sẽ chẳng ra gì."
Mà giờ khắc này, Liễu Hàm Yên lại có chút mong đợi.
Nếu Trương Chí Thành thật sự ký hợp đồng với Lạc Phong, như thế sau này sẽ làm việc cùng một công ty.
Lòng nàng giờ phút này như hươu con xông loạn.
...
Còn Lạc Phong lúc này, trông thấy mười sáu nhóc tì đang thổi bong bóng thì cứ thổi bong bóng, ăn kẹo hồ lô thì cứ ăn kẹo hồ lô.
Còn có mấy đứa cầm đồ chơi trong tay, chơi đùa vui vẻ.
Nhưng trời đã không còn sớm, đi chơi cũng đã chán, nên phải về thôi.
Lạc Phong lập tức dẫn theo 16 nhóc tì thu đội trở về nhà...
Rất nhanh, đi tới một cửa hàng quần áo cuối cùng trong công viên.
Các nhóc tì đều chỉ trỏ những bộ quần áo xinh đẹp trong tủ kính.
"Cậu! Cậu! Cậu! Nhìn kìa, quần áo bên trong đẹp quá!" Na Na chỉ vào bên trong cửa sổ sát đất, bước chân cũng dừng lại, ngây ngốc nhìn những bộ quần áo xinh xắn trên kệ.
"Đây là...?"
Lạc Phong nhìn theo ánh mắt của lũ trẻ vào trong cửa hàng.
Đó là một cửa hàng trang phục trẻ em.
Nhưng khi thấy tấm biển hiệu, Lạc Phong cũng phải trợn tròn mắt.
Đây là biển hiệu trang phục trẻ em Gymboree Kim Bảo Bối.
Trên quốc tế, thương hiệu này đặc biệt nổi tiếng, và đương nhiên, cũng cực kỳ đắt đỏ.
Đương nhiên, nếu là Lạc Phong của ngày xưa, chắc chắn sẽ dẫn đám cháu gái rời đi ngay.
Nhưng bây giờ thì khác.
Lạc Phong không cần phải làm kẻ đào ngũ.
Có hệ thống rồi, cưng chiều cháu gái là được chứ sao.
Còn phải lùi bước cái gì nữa?
"Nghe đây, lũ nhóc con! Vào cửa hàng! Tự mình chọn đồ đi!"
"Mỗi người một bộ từ đầu đến chân!"