Chương 10: Bán Niên (Nửa Năm)
Khi cầm Hậu Nghệ Thần cung trong tay, Thần Nam có chút kích động, hắn bây giờ thật sự muốn lập tức tìm được Mộng Khả Nhi và Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương để thử tay. Hậu Nghệ Cung tuy đen xanh thô cũ mà lại trầm trọng, nhưng Thần Nam chỉ cần nhẹ nhàng xuất ra một chút chân khí, nó liền phát tán ra ngàn vạn ánh hào quang, ánh sáng mờ ảo tập trung xung quanh thân cung, lưu chuyển, làm cho cả gian phòng ánh lên vô số sắc màu. Long Vũ âm thầm tán thưởng, nói: "Cho muội thử xem". Chỉ có điều đến lúc nàng cầm tới cây cung, đúng như trong truyền thuyết dù nàng có truyền vào bao nhiêu công lực cũng không thể làm cây cung lay động chút nào, trên thần cung không có xuất hiện biểu hiện khác thường nào. "Đây quả thực là quái sự a!" Long Vũ cắn đôi môi hồng, nhìn khắp cả người Thần Nam trên dưới, nói: "Mọi người tu vi so với huynh cao thâm hơn rất nhiều, nhưng đúng là không thể lay động nó một chút nào,huynh như thế nào lại làm được,vì lí do gì chỉ có huynh mới có thể kéo nó?" Thần Nam cười cười, nói "Nàng nhân phẩm tốt, cây cung cũng vui mừng đó." "Hừ!" Long Vũ đấm hắn một quyền, cười nói "Nói mau rốt cuộc sao lại như thế?" Vấn đề này ngay Thần Nam chính mình bây giờ cũng không thể xác định được, khẳng định không thể nói cùng nàng phỏng đoán của mình.
Tử Kim Thần Long sau khi tự tiến vào hoàng cung thì liền như một làn khói bay tiến tới ngự thư phòng, cho đến đêm khuya thì mới quay người trở về. Thần Nam chỉ có thể âm thầm cầu nguyện tên gia hỏa đó không làm chuyện gì quá đáng.. Ngày thứ hai, Thần Nam không có gặp qua Long Vũ, sau khi xuống giường, sáng sớm đã li khai hoàng cung. Lão yêu quái đã sớm có chỉ thị mặc cho Thần nam tuỳ ý xuất nhập, bất luận kẻ nào cũng không được ngăn trở. Nhìn đường xá chốn đế đô thật sự rộng rãi sạch sẽ,Thần Nam có một chút cảm khái, lúc trước đại náo Sở đô tình cảnh dường như cũng còn ở trước mắt, lúc đó còn là mùa hạ, tiết trời bây giờ lại đã có tuyết nhẹ, đảo mắt thời gian đã quá đi nửa năm. Hôm nay tuyết nhiều bay tán loạn, trên đường cái người đi lại rất ít.Thần Nam không mục đích bước đi trên đường, đường cái trống trải thật yên tĩnh, "Loạt soạt loạt soạt " tiếng vang do hai chân dẫm nát tuyết trên mặt đất phát ra, từng dòng không khí lạnh buốt thổi hoa tuyết tung bay phất phơ. "Nửa năm rồi,thời gian qua đi thật nhanh a.Nhược Thuỷ nàng bây giờ có còn tốt không?" Thần Nam nhớ tới dáng mặt tươi cười thuần tịnh của Nạp Lan Nhược Thuỷ, từng điểm từng điểm quá khứ như từ từ hiện lại. Từ sau khi hắn sống lại, Nạp Lan Nhược Thuỷ là cô gái đầu tiên tỏ ra thực lòng với hắn, mỗi ngày đều vì hắn mà hao tốn cả thân thể,cẩn thận giúp hắn châm ứu trị liệu, sau lại còn kiên nhẫn dậy hắn đọc sách biết chữ, giúp hắn chính thức dung nhập xã hội này.
Thần Nam cuối cùng rẽ trái hướng gia phủ cua Nạp Lan Văn Thành đi tới, hôm nay tuyết lớn đại môn của Nạp Lan gia đóng chặt, hắn gõ cửa liên tục, một lát sau có người mở đại môn. "Ngài là ai,muốn gặp lão gia của nhà ta sao?" Một thanh niên khách khí hỏi. Hạ nhân Nạp Lan gia tịnh không tầm thường giống hạ nhân nhà khác,hung tợn dữ dằn, nhiều khi chỉ cần nghe hạ nhân ăn nói mà đã biết được tư cách của chủ nhà. "Ta muốn gặp Nạp Lan Nhược Thuỷ tiểu thư." "A, ngài không biết sao,Nạp Lan tiểu thư ba tháng trước đã rời đế đô rồi." "A". Thần Nam cả kinh, vội vàng hỏi: "Nàng đã rời nơi này, vì sao lại rời đi vậy??" "Nghe nói là bái phỏng danh sư,hoc tập y thuật." "Chuyện này..." Thần Nam có chút sững sờ,lẩm bẩm: "Nửa năm rồi....Nhược Thuỷ mong nàng từ nay về sau sẽ vui vẻ." Hắn xoay người rời đi,người thanh niên nhìn theo bóng lưng hắn hô lớn: "Xin hỏi ngài là ai, không muốn lưu lại ít lời sao?" Thần Nam bước chân có chút chậm lại nhưng rất nhanh lai tiến về phía trước, cho đến khi bóng lưng sắp biến mất mới có mấy tiếng vọng lại: "Ta họ Thần, nếu Nhược Thuỷ trở về nhờ ngươi chuyển cáo nàng,nếu nàng có gì phiền phức chỉ cần nói một lời, dù ta lúc đó đang ở ngoài ngàn dặm, cũng sẽ lập tức tới hỗ trợ nàng." "Ngài.... Ngài.... là Thần Nam....chẳng lẽ ngài thật sự chỉ có mấy câu nói đó thôi sao?" Người thanh niên ở phía sau hô lớn.
Thần Nam đội phong đạp tuyết, hướng Kì Sĩ phủ đi đến, chỉ là Kì Sĩ phủ to lớn như thế lại dị thường u tĩnh, hắn sau khi vượt tường mà vào, phát hiện lúc này chỉ có vài ba hạ nhân,tất cả kì sĩ đều không ở trong phủ. Lão yêu quái thật sự cẩn thận đề phòng a, sớm đã đưa tất cả kì sĩ vào trong cung rồi,có lẽ số lão quái vật được mời xuất sơn cũng không phải ít đâu. Thần Nam lại về tới đường cái, bất tri bất giác tự nhiên đi tới ngoài cửa lớn của nhà Tư Mã Lăng Không. Trước, hắn tới đây đại náo hôn lễ, dùng Hậu Nghệ Cung đã huỷ đi nửa cái phủ viện,bây giờ cũng đã trùng tu lại tốt rồi.
Truyện "Thần Mộ Chương 10: Bán Niên (Nửa Năm)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!