Chương 2
Chiếc váy cưới tôi chọn dài đến mắt cá chân, là do tôi và vị hôn phu cùng nhau lựa.
Tôi nhấc nhẹ tà váy, vòng qua Tư Trạch Yến rồi đi vào bên trong Cục Dân chính.
Anh chợt túm lấy cổ tay tôi.
“Mạnh Hâm, đừng diễn nữa. Em định diễn cho ai xem đây?”
“Nếu em thật sự nóng lòng muốn lấy chồng như vậy thì cứ vào trong, tiện tay kéo đại một người đàn ông đi đăng ký kết hôn cũng được. Coi như giúp anh một việc.”
“Sau này đừng có suốt ngày bám lấy anh nữa.”
Tôi nhìn gương mặt ấy, đến cả sức để giải thích hay nổi giận cũng chẳng còn.
Chỉ còn lại thất vọng và đau lòng.
Người con trai năm ấy, chỉ vì nghe người khác nói xấu tôi một câu mà đuổi theo tám trăm mét, nhất quyết bắt đối phương xin lỗi tôi...
Tư Trạch Yến của ngày ấy đã hoàn toàn biến mất.
Tôi lắc đầu, định rút tay về thì đúng lúc đó Khâu Vọng Thư xuất hiện.
Cô ấy lớn tiếng gọi:
“Trạch Yến!”
Tư Trạch Yến theo phản xạ lập tức buông tay tôi ra.
Để chứng minh mình chung thủy, anh còn lấy ngay một tờ khăn ướt khử khuẩn trong túi, cẩn thận lau sạch bàn tay vừa nắm lấy cổ tay tôi.
Như thể tôi là thứ gì đó cực kỳ bẩn thỉu.
Khâu Vọng Thư ngạc nhiên hỏi:
“Trạch Yến, sao anh lại ở đây?”
“Mạnh Hâm, hôm nay cậu kết hôn à? Đến váy cưới cũng mặc rồi.”
Tư Trạch Yến đảo mắt nhìn quanh.
Anh thậm chí còn không dám nói mình đã vì tôi mà bày ra một ván cược.
Trong lúc luống cuống, anh kéo bừa một tên bạn xấu trong đám tới, đẩy hắn đứng cạnh tôi rồi cười lớn:
“Vọng Thư, em đoán chuẩn thật đấy! Hôm nay là ngày Mạnh Hâm và Đại Hùng đăng ký kết hôn!”
“Bọn anh đều đến để cổ vũ và chúc phúc cho hai người họ.”
Vừa dứt lời, đám bạn bè lêu lổng kia cũng lập tức hùa theo.
“Đúng đúng đúng, chị dâu! Hôm nay là ngày vui của Mạnh Hâm với Đại Hùng. Bọn em đến chúc mừng họ đây!”
Tôi nhìn Đại Hùng đứng bên cạnh.
Hắn còn thấp hơn tôi, trên mặt là nụ cười ngốc nghếch khiến người ta phát ngán.
Một cơn buồn nôn lập tức dâng lên trong lòng.
Thấy Khâu Vọng Thư vẫn còn nghi ngờ, Tư Trạch Yến liền đẩy tôi và Đại Hùng vào bên trong.
“Mau lên! Mau đi đăng ký đi! Vọng Thư đang nhìn kìa!”
Bị anh đẩy mạnh, tôi loạng choạng lùi hai bước.
Đại Hùng bên cạnh lại nhân cơ hội lớn mật nắm lấy tay tôi.
Hắn ghé sát, nhỏ giọng:
“Mạnh Hâm, anh Yến chắc chắn không cần cô đâu. Tôi thấy cô cũng xinh, dáng dấp cũng được, hay là hai mình chắp vá sống với nhau cũng chẳng tệ.”
Tôi không thể nhịn thêm được nữa.
Tôi hất mạnh bàn tay đầy dầu mỡ của hắn ra, vịn tường rồi cúi xuống nôn khan liên tục.
Tư Trạch Yến lập tức cười nói:
“Ôi chà, Mạnh Hâm, chẳng lẽ em có thai rồi?”
“Ra là hai người cưới chạy bầu à!”
“Đại Hùng, khá lắm!”
Khâu Vọng Thư cũng đầy vẻ vui mừng, mỉm cười chúc mừng tôi.
“Mạnh Hâm, trước đây mình còn lo chuyện tình cảm của cậu. Không ngờ nhanh vậy mà cậu đã có chồng, còn sắp có con nữa. Chúc mừng nhé!”
Còn tôi chỉ lạnh lùng nhìn Tư Trạch Yến vẫn đang cười ngả nghiêng như thể vừa xem được trò hề thú vị nhất.
Tôi bình thản nói:
“Đúng vậy.”
“Tôi đúng là sắp kết hôn.”
“Nhưng không phải với cái lũ rác rưởi các người.”
“Vị hôn phu của tôi đang ở bên trong lấy số thứ tự rồi. Nếu muốn chúc mừng thì lát nữa hẵng nói.”
Nụ cười trên mặt Tư Trạch Yến lập tức cứng đờ.