Chương 6
Trước khi bước xuống lầu, rời khỏi Cục Dân chính,
Hạ Hoài Vũ nghiêm túc chỉnh lại váy cưới cho tôi.
Chiếc khăn voan vốn hơi xộc xệch được anh kiên nhẫn vuốt phẳng. Phần chân váy bị người khác giẫm lên vài lần cũng được anh dùng khăn ướt lau sạch từng chút một.
“Xin lỗi em. Chỉ là anh thật sự rất muốn được nhìn thấy em mặc váy cưới, nên mới xin em hôm nay mặc bộ này đến đăng ký kết hôn với anh. Có lẽ anh nên mặc kệ lời từ chối của em, trực tiếp lái xe đến nhà đón em mới đúng.”
Giọng nói của Hạ Hoài Vũ trầm thấp, dễ nghe.
Những lời anh nói càng khiến mặt tôi đỏ bừng.
Nghe cách anh nói...
Cứ như thể chúng tôi đã quen biết nhau từ lâu.
Trong khi sự thật là, tôi và anh mới chỉ gặp nhau đúng một lần.
Tôi không dám nhìn vào mắt anh, chỉ cúi đầu khẽ đáp:
“Không sao đâu. Là em nhất quyết tự bắt xe đến đây, không phải lỗi của anh.”
Hạ Hoài Vũ bật cười khẽ.
Anh đưa tay về phía tôi.
“Vậy... bây giờ anh có thể nắm tay em được chưa?”
Tôi biết.
Lúc này, Tư Trạch Yến và đám bạn đang đứng dưới lầu chờ xem trò cười của tôi.
Vì thế...
Tôi dứt khoát đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Chỉ là trong lòng vẫn không khỏi thấp thỏm.
Tôi sợ lát nữa sẽ xảy ra những cảnh tượng khiến người ta khó xử.
“Hạ Hoài Vũ, nếu lát nữa có nghe thấy những lời khó nghe...”
“Đừng tin, cũng đừng để tâm nhé.”
Anh siết nhẹ tay tôi, mỉm cười hỏi ngược lại:
“Vẫn gọi cả tên anh à? Xa lạ quá.”
“Ngoan, gọi một tiếng 'chồng' cho anh nghe nào.”
Mặt tôi lập tức đỏ như gấc.
Môi mấp máy hồi lâu, cuối cùng mới lí nhí như tiếng muỗi:
“...Chồng.”
Hạ Hoài Vũ xoa đầu tôi, cúi sát lại, dịu dàng đáp:
“Vợ à, đi thôi. Cho dù lát nữa có nghe thấy điều gì, anh cũng sẽ không bận tâm.”
Khi hai chúng tôi tay trong tay bước ra khỏi cổng Cục Dân chính,
Ngay cả những người qua đường cũng tưởng chúng tôi là người mẫu váy cưới, còn lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh.
Giữa những lời khen ngợi “trai tài gái sắc” vang lên khắp nơi,
Tôi nhìn thấy Tư Trạch Yến đứng cách đó không xa.
Biểu cảm trên gương mặt anh như đông cứng lại.
Nụ cười nơi khóe môi cũng từng chút một biến mất.
Tôi không muốn dây dưa với anh nữa, liền kéo tay Hạ Hoài Vũ định đi vòng qua.
Không ngờ Tư Trạch Yến chủ động bước tới, chặn ngay trước mặt chúng tôi.
Anh ngoắc ngoắc tay với tôi.
Cái động tác ấy giống hệt như đang gọi con chó cưng mình nuôi.
“Mạnh Hâm, em làm loạn đủ chưa?”
“Qua đây, anh đưa em đi đón sinh nhật.”
Hóa ra...
Anh cũng biết hôm nay là sinh nhật tôi.
Vậy mà vẫn cố tình chọn đúng ngày quan trọng này để trêu đùa, sỉ nhục tôi.
Tôi còn chưa kịp từ chối thì Hạ Hoài Vũ bên cạnh đã lên tiếng trước.
“Anh là bạn của vợ tôi đúng không? Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi đã chuẩn bị tiệc sinh nhật cho cô ấy rồi, e là cô ấy không thể đi cùng anh.”
“Nếu anh muốn chúc mừng sinh nhật cô ấy thì rất hoan nghênh mang theo quà đến dự tiệc. Tiệc tổ chức ở sảnh số Một của khách sạn Vạn Lệ.”
Tim tôi lập tức thắt lại.
Tôi sợ Hạ Hoài Vũ khoác lác quá đà.
Nếu bị vạch trần thì sẽ xấu hổ vô cùng.
Tư Trạch Yến chỉ nhìn một cái đã nhận ra vẻ căng thẳng trên gương mặt tôi.
Anh thở phào một hơi, cả người cũng thả lỏng hơn hẳn.
“Mạnh Hâm, diễn viên em thuê cũng khá đấy, nhập vai thật. Diễn rất giống.”
“Có điều em thì không được. Diễn xuất kém quá, mới một chút đã lộ tẩy.”
“Thôi đừng giả vờ nữa.”
“Bao nhiêu năm nay em yêu đơn phương anh đến mức đó, sao có thể nỡ gả cho người đàn ông khác được?”
Sắc mặt Hạ Hoài Vũ khẽ thay đổi.
Từ vẻ lịch sự, khách sáo ban đầu, anh trở nên nghiêm túc và cứng rắn.
“Ban đầu tôi còn nghĩ anh là bạn của Mạnh Hâm.”
“Bây giờ xem ra, anh căn bản không xứng làm bạn của cô ấy.”
“Chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, vừa mới đăng ký kết hôn.”
“Nếu anh còn tiếp tục tung tin đồn thất thiệt, bôi nhọ mối quan hệ của chúng tôi, tôi sẽ mời luật sư khởi kiện anh.”
Nói rồi, Hạ Hoài Vũ lấy cuốn sổ đăng ký kết hôn màu đỏ ra.
Thế nhưng Tư Trạch Yến chỉ khoanh tay trước ngực, khinh khỉnh trợn mắt.
“Hai người diễn cũng đầu tư thật đấy.”
“Đến cả giấy đăng ký kết hôn giả cũng chuẩn bị sẵn.”
“Muốn tôi tin cũng được. Thật hay giả, đến xem là biết.”
“Sảnh số Một khách sạn Vạn Lệ đúng chứ?”
“Bây giờ tôi sẽ dẫn anh em qua xem.”