Chương 254. Gặp đại họa
Những năm 80, quốc gia bắt đầu cấm săn bắn, một là để bảo vệ động vật quý hiếm không bị săn giết, hai là đề phòng người dân tích trữ súng đạn gây thương tích cho người khác. Đa số người trong thôn Lão Loan đều nộp súng theo chính sách của nhà nước, cả cha và ông nội tôi cũng nộp cây súng dùng để săn thỏ rừngNghe bà tôi kể, nửa năm kể từ khi nộp súng, trong nhà không được ăn thịt thú rừng, cuối cùng cha tôi học làm bẫy thú của một thợ săn già, bấy giờ thỉnh thoảng mới bắt được vài con gà rừng thỏ rừng.
Nhưng không phải ai cũng thành thật nộp súng, một số ít người mang tâm lý may mắn mà vụng trộm giấu được một cây súng. Nhưng đại đa số mọi người giữ lại cũng chỉ để làm kỷ niệm, thực sự cầm súng đi săn thì chỉ có Đinh Trường Cửu sống ở phía bắc thôn Lão Loan.
Đinh Trường Cửu cũng không còn cách nào, con trai cả của ông ta học cấp ba ở thành phố, con trai thứ thì bệnh tật đau ốm triền miên, nghe nói bác sĩ bảo là hệ miễn dịch quá kém. Lúc đó tiền thuốc bắt đầu nhiều lên, trong nhà cần chi tiêu rất nhiều, Đinh Trường Cửu rơi vào đường cùng mới phải lên núi đi săn, kiếm chút tiền sinh hoạt.
Ngọn núi sau thôn Lão Loan là một ngọn núi nhỏ, không có nhiều động vật, trước đó lại bị săn bắt nhiều. Mấy chục năm bị săn bắn thì có nhiều động vật cũng không thể chịu nổi.
Truyện "Thầy Dời Mộ Chương 254. Gặp đại họa" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này