Chương 556. Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo
Một tháng sau, vào lúc đêm khuya của một ngày nào đó, Trần An đang ngồi khoanh chân trên giường bỗng mở mắt, đá đạo nguyên đang cầm trong tay lại hóa thành bột phấn một lần nữa, cậu khẽ vung tay lên để bụi rơi xuống đất“Một tháng, mình đã hấp thu 130 viên đá đạo nguyên trung phẩm, cùng với 20 gốc dược liệu luyện xương, đây đã là giới hạn tu luyện cao nhất của mình, cũng không phải thân thể không chịu đựng được mà là do tu vi của mình…” Trần An đứng dậy, cậu lắc cánh tay nghe răng rắc.
“Bây giờ nếu mình đối mặt với Trần Tuyên, mình sẽ không cần trốn nữa, hắn đừng hòng áp chế được mình” Trần An nhếch miệng cười, sức mạnh quen thuộc này khiến cậu rất say mê. Trần An tin rằng, chỉ cần có đủ tài nguyên, cậu sẽ sớm khôi phục như xưa. Nói gì thì nói, Trần An bây giờ đang hấp thu đá đạo nguyên trung phẩm và dược liệu cũng phải tầm 30 năm tuổi, đãi ngộ như vậy dù là ở kinh thành cũng không có nhiều gia tộc làm được.
Trong tay Trần An vẫn còn 28 viên đá đạo nguyên trung phẩm nữa, dược liệu đã tiêu hao hết rồi, nếu muốn tiếp tục tu luyện một cách xa xỉ như vậy, cậu nhất định phải đi mua sắm. Hơn nữa dược liệu 30 năm tuổi không có tác dụng nhiều đối với cậu nữa, Trần An cần dược liệu từ 50 đến 100 năm tuổi, và cậu cũng cần một binh khí vừa tay để phát huy tối đa sức mạnh của mình.
Binh khí được chia thành năm cấp bậc, lần lượt là phàm binh, linh binh, huyền binh, thiên binh, đạo binh, mỗi cấp bậc lại được chia thành ba hạng là thượng, trung, hạ.
Truyện "Thầy Dời Mộ Chương 556. Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này