Thí Thiên Thần Kiếm Và Thiếu Niên Phế Vật Của Nó

Chương 1

Chương 1
Ta từng là thanh thần kiếm cuối cùng giữa đất trời.
Mũi kiếm chỉ về đâu, chư thần đều phải lui bước, vạn ma cúi đầu.
Huyền Tiêu Thần Quân từng nắm lấy ta chinh chiến bát hoang, đồ diệt Yêu Hoàng lục giới, chém đứt thần mạch cửu thiên.
Khi ấy, hắn từng nói một câu:
“Có ngươi bên cạnh, trong thiên địa này sẽ chẳng có nơi nào ta không thể đặt chân tới.”
Nhưng vào khoảnh khắc hắn đăng lâm thần tọa, hắn cúi đầu nhìn ta một cái. Trong mắt hắn không có sự cảm kích, chỉ có vẻ chán ghét.
“Ngươi quá khát máu.”
Nói xong, hắn buông tay.
Ta rơi xuống từ trên chín tầng trời, xuyên thủng biển mây, rơi vào bùn đất, cắm giữa một đống loạn thạch trên một ngọn hoang sơn.
Không ai rút ta lên.
Không ai nhìn ta lấy một lần.
Gió thổi qua một nghìn năm.
Mưa dầm một nghìn năm.
Thân kiếm của ta phủ đầy rỉ sét, linh thức cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.
Cho đến ngày ấy, một thiếu niên áo quần rách rưới bị người truy sát đến đây, ngã xuống trước mặt ta.
Toàn thân hắn đầy máu, nhưng đôi mắt lại sáng đến kinh người.
Hắn đưa tay ra, nắm lấy ta.
Khoảnh khắc ấy, thân kiếm đã tĩnh lặng nghìn năm bỗng rung chuyển dữ dội, từng lớp rỉ sét bong ra từng tấc.
Ta hỏi hắn:
“Ngươi có dám giết thần không?”
01
Khi ta tỉnh lại, thứ đầu tiên ta ngửi thấy là mùi máu.
Không phải thần huyết.
Mà là máu của phàm nhân.
Nóng bỏng, tanh nồng, mang theo mùi đất bùn cùng cỏ cây.
Ta cắm trong đống loạn thạch nơi hoang sơn, thân kiếm bị rỉ sét bao phủ, nửa thân chìm sâu trong đất, chẳng khác nào một thanh sắt vụn bỏ đi.
Trong một nghìn năm ấy, có tiều phu đi ngang qua bên cạnh ta.
Có chó hoang tè lên chuôi kiếm của ta.
Có tu sĩ ngự kiếm bay qua, nhưng ngay cả khóe mắt cũng chẳng buồn liếc nhìn.
Bọn họ không nhìn thấy ta.
Cũng chẳng coi trọng ta.
Ngày trước, khi chư thần nhìn thấy ta xuất thế, tất cả đều phải lui xa ba nghìn dặm.
Còn hiện giờ, phàm nhân bước ngang trước mặt ta chỉ cảm thấy ta chướng mắt, cản đường.
Gió núi thổi qua.
Cỏ khô áp sát sống kiếm, lay động không ngừng.
Đáng lẽ ta nên tiếp tục ngủ say.
Cho đến khi thiếu niên kia lăn xuống trước mặt ta.
Hắn bị người ta đá xuống.
Trên sườn núi có bảy tám người đứng đó, khoác đệ tử phục màu xanh xám, trong tay cầm gậy gỗ và đoản đao.
Thiếu niên lăn xuống triền đá vụn, trán va mạnh vào tảng đá, máu men theo xương mày chảy xuống.
Hắn không kêu một tiếng.
Hắn chống tay xuống đất, các đốt ngón tay bị mài rách, nhưng vẫn từng chút từng chút bò dậy.
Thanh niên dẫn đầu cười lạnh.
“Bùi Tẫn, ngươi đúng là giống một con chó.”
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn hắn.
Đôi mắt ấy sáng đến đáng sợ.
Không phải cầu xin.
Mà là ghi hận.
Ánh mắt của hắn khiến thanh niên kia cảm thấy khó chịu. Hắn nhấc chân, lại đá mạnh vào ngực thiếu niên.
Bùi Tẫn đập vào trước người ta, bả vai va trên đống loạn thạch, ho ra một ngụm máu.
Máu bắn lên chuôi kiếm của ta.
Trong khoảnh khắc đó, linh thức đã ngủ say nghìn năm của ta khẽ lay động.
Rất nhẹ.
Giống như một viên đá nhỏ rơi xuống đáy giếng sâu.
Thanh niên kia ngồi xổm xuống, túm lấy tóc Bùi Tẫn.
“Ngày mai chính là ngoại môn thử kiếm. Một kẻ phế vật đứt mạch như ngươi cũng muốn lên đài sao?”
“Cha mẹ ngươi đều chết sạch rồi, chẳng còn ai chống lưng cho ngươi.”
“Biết điều thì giao miếng ngọc bội mà mẫu thân ngươi để lại ra đây. Ta còn có thể khiến ngươi bớt chịu vài trận đòn.”
Bùi Tẫn nghiến răng, khóe miệng toàn là máu.
“Đó là đồ của mẫu thân ta.”
Thanh niên bật cười.
“Mẫu thân ngươi đã chết rồi, đồ của bà ta đương nhiên phải để người sống sử dụng.”
Mấy người bên cạnh cũng cười theo.
Tiếng cười ấy len vào trong từng đường kiếm văn đã hoen rỉ của ta.
Ta từng nghe qua tiếng cười của chư thần.
Bọn họ cười trong yến tiệc Thiên Cung.
Cười trước hài cốt của Yêu Hoàng.
Cười khi thành trì phàm nhân bị thiêu rụi.
Huyền Tiêu cũng từng cười.
Hắn nắm lấy ta chém rơi đầu Yêu Hoàng, đạp lên biển máu mà phi thăng.
Hắn nói:
“Có ngươi bên cạnh, trong thiên địa này sẽ chẳng có nơi nào ta không thể đặt chân tới.”
Sau đó, hắn trở thành Thần Quân.
Trước thần tọa, hắn cúi đầu nhìn ta.
Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một món đồ cũ kỹ đã dơ bẩn.
“Ngươi quá khát máu.”
Nói xong, hắn buông tay.
Ta rơi xuống từ chín tầng trời.
Xuyên thủng biển mây.
Rơi xuống phàm trần.
Không có phong ấn.
Không có mai táng.
Chỉ có sự vứt bỏ.
Ta từng cho rằng mình sẽ không còn biết hận.
Nhưng khi máu của Bùi Tẫn rơi trên người ta, ta bỗng nhớ lại bàn tay đã từng bị buông ra kia.
Thanh niên đưa tay kéo sợi dây đỏ trước ngực Bùi Tẫn.
Bùi Tẫn đột nhiên há miệng, cắn chặt lấy cổ tay hắn.
Thanh niên hét thảm.
“Phế vật, ngươi muốn chết!”
Gậy gỗ giáng xuống.
Một gậy đập vào lưng Bùi Tẫn.
Một gậy khác nện vào chân hắn.
Bùi Tẫn vẫn cắn chặt, không chịu buông.
Máu của hắn chảy xuống trên kiếm cách của ta.
Nóng bỏng.
Ta nghe thấy thanh âm từ sâu trong tim hắn.
Không cam lòng.
Oán hận.
Còn có một luồng sát ý lạnh lẽo đến cứng rắn.
Rất tốt.
Ta thích loại người như vậy.
Cuối cùng, tên thanh niên cũng giật mạnh tay ra, một chân giẫm lên mặt Bùi Tẫn.
“Loại tiện mệnh như ngươi, cũng xứng tu kiếm sao?”
Nửa khuôn mặt Bùi Tẫn bị ép sâu vào bùn đất, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn về phía ta.
Đó không phải ánh mắt nhìn một thanh kiếm.
Mà là ánh mắt của kẻ đang chết đuối nhìn thấy một cành cây cứu mạng.
Hắn đưa tay ra.
Những ngón tay đẫm máu nắm lấy chuôi kiếm của ta.
Gió núi ngừng thổi.
Cỏ khô cũng chẳng còn lay động.
Con quạ ở đằng xa đang kêu giữa chừng, thanh âm như bị ai đó bóp nghẹn mà cắt đứt.
Bàn tay Bùi Tẫn rất gầy, từng khớp xương cấn lên chuôi kiếm của ta.
Hắn dùng hết sức kéo mạnh.
Ta vẫn bất động.
Mấy tên đệ tử kia sững người trong chốc lát, sau đó lại cười càng lớn hơn.
“Ha ha, hắn thật sự muốn rút thanh sắt vụn kia sao?”
“Bùi Tẫn, ngươi bị đánh đến ngu rồi à?”
“Thứ đó đã cắm trong núi mấy trăm năm, ngay cả chó cũng chẳng thèm động vào, vậy mà ngươi lại xem nó như bảo vật?”
Bùi Tẫn không để ý đến bọn chúng.
Hắn cúi đầu, máu từng giọt từng giọt rơi xuống trên thân ta.
Hắn lại kéo thêm một lần nữa.
Vẫn không nhúc nhích.
Tên thanh niên cúi người xuống, vỗ nhẹ lên mặt hắn.
“Phế vật vẫn mãi là phế vật. Đến cả sắt vụn cũng cảm thấy ngươi vô dụng.”
Ngay khoảnh khắc câu nói ấy rơi xuống, ngón tay Bùi Tẫn đột nhiên siết chặt.
Lòng bàn tay hắn nứt toác, máu theo chuôi kiếm thấm vào từng đường vân trên thân ta.
Cuối cùng ta cũng nhìn rõ được mệnh mạch của hắn.
Đã đứt.
Bị người ta cưỡng ép chặt đứt.
Đan điền vỡ nát.
Linh căn bị đào mất.
Trước ngực còn có một vết thương cũ, áp sát tâm mạch, chỉ thiếu nửa tấc nữa thôi là có thể lấy mạng hắn.
Có kẻ không chỉ muốn bắt nạt hắn.
Mà còn muốn hắn cả đời này không thể đứng dậy.
Ta bật cười.
Đương nhiên, không một ai nghe thấy.
Ngoại trừ Bùi Tẫn.
Thân thể hắn chợt cứng đờ.
Ta cất tiếng trong thức hải của hắn.
“Muốn sống không?”
Hai mắt Bùi Tẫn lập tức mở lớn.
Tên thanh niên cau mày.
“Ngươi nhìn cái gì?”
Ta tiếp tục hỏi.
“Có muốn những kẻ từng giẫm đạp lên ngươi… tất cả đều phải bị ngươi giẫm ngược trở lại không?”
Yết hầu Bùi Tẫn khẽ động.
Hắn không phát ra tiếng.
Nhưng nhịp tim đang cuộn trào kia đã thay hắn trả lời.
Ta lại hỏi.
“Có muốn biết… thần linh trên trời, cũng sẽ chảy máu hay không?”
Bàn tay Bùi Tẫn run lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà là vì hưng phấn.
Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, nắm chặt lấy ta.
Thanh kiếm đã ngủ say suốt ngàn năm của ta bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Lớp rỉ sét bắt đầu bong ra từ chuôi kiếm.
Một tấc.
Hai tấc.
Ba tấc.
Những mảnh sắt đen rơi xuống bùn đất, để lộ bên dưới thân kiếm lạnh lẽo trắng ngần.
Đá núi nứt toác.
Mặt đất rung chuyển.
Nụ cười trên mặt mấy tên đệ tử kia cứng lại.
Tên thanh niên lùi về sau một bước.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Bùi Tẫn ngẩng đầu lên.
Máu phủ kín gương mặt hắn, nhưng đôi mắt lại sáng rực như ngọn lửa sắp thiêu đốt cả thiên địa.
Ta hỏi hắn câu cuối cùng.
“Bùi Tẫn, ngươi có dám… đồ thần không?”
Bùi Tẫn nhếch môi, giọng nói khàn khàn.
“Dám.”
Ngay sau đó, ta từ giữa hoang sơn loạn thạch, bị hắn từng chút từng chút một rút ra khỏi mặt đất.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất