Chương 4
Sau khi thần ý của Huyền Tiêu tan đi, trên ngọn hoang sơn vẫn còn lưu lại một tầng hàn quang lạnh lẽo.
Trấn Hồn Ấn vỡ thành hơn mười mảnh, rơi xuống bùn đất, tựa như một đống xương cốt cháy đen.
Chu Hạc quỳ rạp trên mặt đất.
Sắc mặt hắn trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Vừa rồi hắn còn muốn mượn uy thế của Thần Quân để áp chế Bùi Tẫn.
Nhưng giờ đây, Thần Quân đã ghi nhớ cái tên Bùi Tẫn.
Cũng đã ghi nhớ tông môn này.
Đây không phải là ân ban.
Mà là tai họa.
Bùi Tẫn chống vào người ta, đứng giữa đống đá vụn, máu từ ống tay áo hắn nhỏ xuống từng giọt.
Hơi thở của hắn rất khẽ.
Khẽ đến mức dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt đoạn.
Ta có thể cảm nhận được tâm mạch của hắn đang run rẩy.
Một kiếm vừa rồi, hắn không phải chém tan thần ý Huyền Tiêu.
Mà là dùng chính mạng sống của mình, xé mở một khe hở vốn không nên thuộc về phàm nhân.
Chu Hạc cuối cùng cũng phản ứng lại, vội vàng bò dậy từ mặt đất.
“Bắt lấy hắn!”
Không một ai động đậy.
Những đệ tử ngoại môn kia, kẻ thì quỳ rạp, người thì mềm nhũn ngã xuống, ngay cả ngẩng đầu nhìn Bùi Tẫn cũng không dám.
Chu Hạc tức giận gầm lên:
“Các ngươi điếc hết rồi sao?”
Vẫn không ai nhúc nhích.
Bọn họ sợ Bùi Tẫn.
Càng sợ ta hơn.
Ta rất hài lòng.
Sợ hãi là một thứ tốt.
Nó hữu dụng hơn đạo lý nhiều.
Bùi Tẫn ngẩng mắt nhìn Chu Hạc.
“Chuyện của cha mẹ ta, ngươi biết được bao nhiêu?”
Ánh mắt Chu Hạc khẽ lóe lên.
“Ta không biết.”
Bùi Tẫn bước lên một bước.
Bước chân hắn vô cùng chậm.
Mỗi bước đi đều giống như đang giẫm lên lưỡi đao.
Nhưng Chu Hạc lại lùi về sau nửa bước.
Một tu sĩ Trúc Cơ, vậy mà lại bị một thiếu niên kinh mạch đứt đoạn ép lùi.
Nếu cảnh tượng này truyền ra ngoài, đủ để Chu Hạc cả đời không ngẩng đầu nổi.
Bùi Tẫn nói:
“Ngươi nhận ra Huyền Tiêu Thần Văn.”
Chu Hạc nghiến răng.
“Tông môn phụng dưỡng Thần Quân, nhận biết thần văn thì có gì kỳ lạ?”
Bùi Tẫn lại hỏi:
“Chuyện của gia đình ta, có liên quan đến tông môn hay không?”
Yết hầu Chu Hạc khẽ động.
Hắn không trả lời.
Ta truyền âm vào thức hải của Bùi Tẫn:
“Hắn biết.”
Bùi Tẫn siết chặt chuôi kiếm.
“Vậy thì bắt hắn nói ra.”
Ta bật cười.
“Thân thể hiện tại của ngươi không chịu nổi tra hỏi đâu.”
Bùi Tẫn đáp:
“Không chịu nổi cũng phải hỏi.”
Rất tốt.
Hắn càng ngày càng giống một thanh kiếm rồi.
Chu Hạc bỗng nhiên giơ tay, trong tay áo bay ra ba cây ngân châm.
Ngân châm mảnh như sợi tóc, đuôi kim khắc đầy phù văn, trực chỉ mi tâm, yết hầu và tâm khẩu của Bùi Tẫn.
Hắn không muốn bắt giữ.
Mà là muốn giết.
Bùi Tẫn lúc này ngay cả tránh né cũng khó khăn.
Ta thay hắn chấn động một cái.
Tiếng kiếm ngân vang lên.
Ba cây ngân châm giữa không trung lập tức vỡ tan thành bụi phấn.
Chu Hạc nhân lúc này xoay người bỏ chạy.
Dưới chân hắn lóe lên linh quang, cả người hóa thành một đạo hắc ảnh, lao thẳng về hướng tông môn.
Bùi Tẫn giơ kiếm lên.
Nhưng bàn tay lại run rẩy dữ dội.
Máu của hắn đã sắp chảy cạn.
Ta nói:
“Thả hắn đi.”
Ánh mắt Bùi Tẫn trở nên âm trầm.
“Tại sao?”
“Hắn sẽ dẫn ngươi đến trước chân tướng.”
“Cũng sẽ dẫn thêm càng nhiều người tới giết ta.”
“Vậy mới thú vị.”
Bùi Tẫn im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn không chém ra một kiếm kia.
Chu Hạc chạy xuống khỏi hoang sơn.
Những kẻ bị thương đầy đất nhìn theo bóng hắn rời đi, hy vọng vừa mới dâng lên trong lòng, thì giọng nói của Bùi Tẫn đã vang xuống.
“Ai còn biết chuyện của cha mẹ ta?”
Không một ai dám trả lời.
Bùi Tẫn nhìn về phía tên thanh niên bị chặt đứt cổ tay kia.
Toàn thân hắn ta run rẩy, vừa lăn vừa bò lùi về phía sau.
“Ta không biết!”
“Ta thật sự chỉ từng nghe huynh trưởng ta nói qua mà thôi!”
“Bùi Tẫn, tha cho ta, sau này ta không dám nữa!”
Bùi Tẫn chậm rãi bước đến trước mặt hắn.
Tên thanh niên quỳ rạp trên mặt đất, liên tục dập đầu, trán đập đến mức máu chảy đầm đìa.
“Ngọc bội ta trả lại cho ngươi rồi!”
“Ta sai rồi!”
“Ta không nên cướp đồ của ngươi!”
Bùi Tẫn nhìn hắn, trong mắt không hề có chút khoái ý nào.
Khi kẻ thù quỳ xuống, hận thù sẽ không biến mất.
Nó chỉ khiến người ta nhớ lại bản thân đã từng phải quỳ xuống bao nhiêu lần.
Ta nói:
“Giết hắn đi, ngươi sẽ nhẹ lòng hơn.”
Bùi Tẫn thấp giọng đáp:
“Ta đã nói rồi, bọn chúng không xứng chết nhanh như vậy.”
Hắn dùng sống kiếm đánh mạnh vào đầu gối tên thanh niên.
Một tiếng xương vỡ vang lên.
Tên thanh niên thét lên thảm thiết rồi ngã vật xuống đất.
Bùi Tẫn xoay người, nhìn về phía những kẻ còn lại.
“Ngày mai, tại Thí Kiếm Đài, ta sẽ đến.”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Với thương thế hiện tại của hắn, đừng nói đến Thí Kiếm Đài ngày mai, e rằng ngay cả việc sống sót qua đêm nay, xuống núi cũng chưa chắc làm được.
Nhưng không một ai dám cười nhạo.
Bùi Tẫn tháo ngọc bội xuống rồi một lần nữa buộc lại trên cổ.
Dây đỏ đã đứt, hắn liền xé một đoạn vạt áo nhuốm máu, luồn qua lỗ ngọc.
Khối ngọc xanh trắng kia áp sát trước ngực hắn, trong những vết nứt mờ nhạt, thấp thoáng lóe lên một tia sáng cực kỳ yếu ớt.
Ta đã chú ý đến điều đó.
Bùi Tẫn cũng cảm nhận được.
“Nó đang nóng lên.”
Ta nói:
“Thứ mẫu thân ngươi để lại, e rằng không hề đơn giản.”
Bùi Tẫn cúi đầu nhìn ngọc bội.
“Mẹ ta chỉ là một tạp dịch trong dược đường.”
Ta nói:
“Huyền Tiêu Thần Quân sẽ không nhớ một kẻ tạp dịch.”
Ánh mắt Bùi Tẫn dần trở nên âm trầm.
Câu nói này còn sắc bén hơn bất kỳ lưỡi đao nào.
Cuối cùng hắn cũng hiểu rằng, thân phận thấp hèn mà hắn vẫn luôn cho là của mình, có lẽ ngay từ đầu đã chỉ là một chiếc lồng do người khác dựng nên.
Tiếng chuông dưới chân núi vẫn không ngừng vang vọng.
Về phía tông môn, càng nhiều kiếm quang bay vút lên trời.
Bùi Tẫn ngẩng đầu nhìn thoáng qua.
Ta nói:
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Sống tiếp.”
Bùi Tẫn khẽ kéo khóe môi.
“Ta còn tưởng ngươi chỉ biết bảo ta giết người.”
“Giết người không thể giết được thần.”
Hắn bật cười một tiếng, nhưng máu lại trào ra từ khóe môi.
Thân thể hắn cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa, cả người đổ nhào về phía trước.
Đáng lẽ ta phải rơi xuống đất.
Nhưng ngay khoảnh khắc Bùi Tẫn ngã xuống, ngọc bội bỗng nhiên bừng sáng.
Một tầng hào quang xanh trắng từ trước ngực hắn lan ra, trong chớp mắt nuốt chửng cả hắn lẫn ta.
Hoang sơn,
loạn thạch,
vũng máu,
tiếng kêu thảm thiết...
Tất cả đều bị ánh sáng ngăn cách ở bên ngoài.
Ta nghe thấy một giọng nói của nữ nhân, truyền đến từ nơi cực kỳ xa xôi.
Rất nhẹ.
Giống như xuyên qua một giấc mộng đã chết từ rất nhiều năm trước.
“Bùi nhi, nếu con đã nắm lấy thanh kiếm kia, vậy thì đừng tin bất kỳ vị thần nào trên trời.”
Ngay sau đó, ánh sáng xanh trắng nứt toác.
Ta và Bùi Tẫn cùng rơi xuống trước một cánh cửa đá dưới lòng đất, nơi không hề tồn tại trên bất kỳ bản đồ nào của tông môn.
Trên cánh cửa đá, khắc bốn chữ cổ xưa.
Táng Kiếm Đồ Thần.