Chương 162: Nửa đường cướp người
Trần Trọng trở lại đại sảnh, chỉ vào người thanh niên rồi nói với lão Mã: “Thả người này đi, anh lái xe đưa anh ta ra ngoài, tùy tiện tìm chỗ nào đó ném đi, phần còn lại anh ta tự lo, chúng ta mặc kệ”. Lão Mã nhíu mày nói: “Cứ thế mà thả đi ư? Đợi đến tối thì không còn ai bảo lãnh nữa thì sao?” Trần Trọng thở dài, lắc đầu nói: “Tôi sợ nếu anh ta không đi thì sẽ có người vây quanh nhà tôi mất…” Người thanh niên kia lập tức cười khẩy, đứng dậy phủi sạch máu đang chảy ở bẹn, chỉ vào lão Mã nói: “Ông nhớ kỹ cho tôi, hôm nay tôi chịu ba nhát dao này mà không thèm kêu ca than vãn, nếu không có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ phải nhìn những vết sẹo này, rồi sau đó nghĩ xem phải trả thù ông thế nào”. “Nếu anh còn lắm mồm nữa thì tôi không ngại đâm anh thêm ba nhát, dù sao tôi cũng phải thả anh đi, vậy tôi có thể thu chút lợi tức được chứ?” Lão Mã cầm chặt con dao nói. “Đi thôi, lão Mã, đưa anh ta ra ngoài đi” Trần Trọng thúc giục. “Đi thôi!” Lão Mã tiến lên đẩy anh ta về phía lối ra. Ngô Kiều và Vương Sinh cũng đứng dậy, nói với Trần Trọng: “Trần lão bản, vậy chúng tôi cũng đi?” “Mời Ngô huynh cứ từ từ, ở lại đây chơi thêm vài ngày, đợi chuyện của tôi kết thúc, tôi sẽ tâm sự tử tế với Ngô huynh” Trần Trọng tiến lên nắm tay Ngô Kiều nói: “Có gì cứ nói, lần này tuy tôi không bắt được Ngô Dương nhưng quen biết được hai người bạn phương Bắc cũng đáng giá lắm”. Ngô Kiều cười nói: “Không sao, tạm thời chúng tôi cũng không rời khỏi đất Thục, có rảnh gặp lại”. Ngô Kiều và Vương Sinh sau đó cũng đi ra, lúc này ở bên ngoài, người thanh niên kia đã bị lão Mã nhét vào một chiếc xe, sau đó lái thẳng đến cổng hội sở rồi mở cửa xe ra, Trần Trọng nheo mắt nhìn chiếc xe vừa đi khuất, lạnh lùng cười và khoanh tay sau lưng. Lão Mã một tay lái xe, một tay xoa xoa mặt, mắt nhìn qua gương chiếu hậu về phía người thanh niên ở ghế sau, đối phương cúi gằm người, ánh mắt đầy sự khinh thường. “Trần Trọng à? Hắn ở đất Thục cũng coi như là một nhân vật, nhưng chỉ đến thế thôi, trên đất nước rộng lớn này có nhiều người còn trâu bò hơn hắn, ha ha… Luôn có những người mà hắn không chọc nổi”. “Tôi tặng anh câu này, anh cảm thấy mình rất tuyệt ư? Anh đi là vì trăm đời trước đã tu luyện được vinh hoa phú quý kiếp này, nhưng phúc đức tổ tiên tích lũy cho anh đã dùng gần hết rồi, dùng hết rồi thì anh sẽ không còn cái phúc phận này nữa”. “Cảm ơn anh đã nhắc nhở!” Người thanh niên khoanh tay, cười toe toét. Ngay lúc đó, đằng sau xe của lão Mã đột nhiên có một chiếc xe lao tới với tốc độ cực nhanh, đối phương gần như là lướt qua thân xe bên này rồi trôi dạt lên phía trước, sau đó đột ngột phanh gấp khiến lão Mã không kịp phản ứng, đầu xe của hắn đâm thẳng vào đuôi xe phía trước. “Ầm” hai xe đâm nhau, lão Mã nhíu mày chửi: “Thằng nào lái xe thế này, mù à?” Trong xe phía trước, hai bên cửa xe đồng thời mở ra, Vương Kinh Trập và Dao Pháy Văn bước tới, lão Mã nhìn thấy hai người họ thì kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ lại xảy ra tình huống như vậy. “Bốp” Dao Pháy Văn giơ một ngón tay chỉ xuống, ra hiệu lão Mã hạ cửa kính xe xuống. “Mã gia, thật là trùng hợp nhỉ?” Dao Pháy Văn cười hì hì nói: “Hạ cửa kính xuống đi, tôi với anh cùng vị khách ở ghế sau kia nói chuyện vài câu”. Lão Mã nhíu mày nói: “Hai người các anh muốn làm gì?” Lão Mã vừa nói vừa ấn nút mở khóa cửa xe, “rắc” một tiếng, cửa mở ra, Vương Kinh Trập kéo phắt cửa sau xe ra, đưa tay túm lấy cổ áo người thanh niên, trực tiếp lôi anh ta ra khỏi xe rồi “phịch” một tiếng ném xuống đấtDao phay Văn ghé vào cửa sổ xe, nói: “Mã gia, Trần lão bản thế nào dặn dò ngươi? Có phải không cho ngươi để hắn được đưa ra ngoài không? Bây giờ người đã được đưa ra, nhưng lại bị cướp đi, vậy thì không phải chuyện của các ngươi nữa, phải không?” Lão Mã ngơ ngác trong chốc lát, sau đó mới phản ứng lại, hóa ra Trần Trọng dễ dàng thả người là vì lý do này.
Đúng vậy, Trần Trọng đáp ứng với tam thúc của lão là sẽ thả người, như vậy nếu giữa đường người bị cướp đi thì Trần Trọng cũng chẳng liên quan gì, cả về tình lẫn lý đều hợp lý. Lão Mã đã hiểu ra, nhưng vẫn cố tình tỏ ra tức giận quát: “Các ngươi làm vậy, Trần Trọng giải thích thế nào? Các ngươi có điên không thế!”
“Hắn nên giải thích như thế nào thì cứ giải thích, nói thật thôi, người do chúng tôi đưa đi, không liên quan gì đến hắn cả…” Dao phay Văn vỗ cửa sổ xe, nói: “Hãy nói với Trần lão bản rằng, thật khó để nói rõ, chúng tôi chịu đòn rồi.”
Vương Kinh Trập nắm lấy cổ áo của đối phương, trực tiếp nhấc bổng kéo về phía trước, gã thanh niên kia lập tức sợ hãi nói: “Các ngươi là ai? Ta đã phạm tội gì chứ, Trần Trọng không phải đã đồng ý thả người sao?”
Truyện "Thiên Mệnh Xa Đao Nhân Chương 162: Nửa đường cướp người" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!