Chương 359: Trôi theo dòng
Hôm nay thời tiết âm u, mây đen kéo rất thấp, có gió thổi báo hiệu sắp có giông bão. Đám mây đen kịt bên trong tiếng sấm ầm ầm vang lên nửa ngày, cũng không thấy hạt mưa nào rơi xuống, tựa hồ đang tụ tập để trút một trận mưa lớn. Hàng năm vào mùa này, cũng là mùa mưa kéo dài ở lưu vực sông Lan Thương, thời tiết rất xấu, mưa rào có thể kéo dài rất lâu, những cánh đồng xung quanh, nhà cửa của người dân bị ngập chuyện thường xảy ra cách mỗi vài năm. Từ trước tới nay, cách đây khoảng ba năm, một trận mưa lớn cộng thêm lũ quét đã nhấn chìm rất nhiều trại xung quanh và cả đồng ruộng ven sông Lan Thương. Người dân ở lưu vực sông Lan Thương đời trước đều nói, 3 năm không ngập thì 3 năm sẽ ngập, ý muốn nói nếu như liên tục 3 năm không xảy ra lũ lớn thì khi xảy ra có thể khiến mọi người phải chịu cảnh ngập úng trong 3 năm, chỉ là dân chúng nơi đây đời đời kiếp kiếp vẫn sinh sống ở đây, họ lên núi kiếm ăn, xuống sông uống nước, dù là con sông Lan Thương này có tính khí không tốt thì họ cũng không thể rời bỏ được. Huyện Mạnh Tích, nơi xa xôi hẻo lánh gần biên giới, thị trấn Mạnh Nâng và bờ bên kia cách nhau chỉ một con sông, nơi đây hoang vắng nhiều núi rừng, ít người lui tới, cơ bản cách mấy chục dặm mới có một ngôi làng xuất hiện. Mỗi làng cũng không lớn, dân số đông nhất cũng chỉ hơn trăm người, ít thì chỉ khoảng mười gia đình, có thể nói là tách biệt với thế giới bên ngoài. Những thanh niên trong các ngôi làng này hầu hết đã sớm rời quê hương đi nơi khác làm việc, đã đi rồi thì không có mấy ai muốn quay lại nữa, trừ phi là vào dịp lễ tết. Do đó, phần lớn người còn lại trong làng chỉ là trẻ con và người già, điều này khiến cho làng càng thêm yên tĩnh, thanh bình, hầu như mỗi ngày chỉ có tiếng gà vịt, chó sủa, còn tiếng người thì rất ít khi nghe thấy. “Ông ơi, ông ơi, nhanh lên…” Bờ sông Lan Thương, một đứa trẻ khoảng mười bốn mười lăm tuổi mình trần, trên vai kéo một sợi dây gai dài, phía sau sợi dây kéo một chiếc thuyền đánh cá đã hỏng, bên cạnh thuyền có một ông lão đang cố sức đẩy thuyền lên bờ. Đây là hai ông cháu, đang muốn tranh thủ lúc cơn mưa lớn sắp tới kéo thuyền lên bờ, tránh để nước lớn làm trôi thuyền đi mất. “Ầm ầm, ầm ầm…” Ông lão xắn quần lội xuống sông, đứa cháu ở phía trước kéo dây, tốn rất nhiều sức mới kéo được thuyền lên bờ, sau đó dùng dây thừng buộc chặt vào cây. Ông lão ngẩng đầu nhìn mây trên trời, đã kéo đến tận đỉnh núi xa xa, ông lau mặt rồi nhổ nước miếng, nói: “Trận mưa này chắc không nhỏ đâu, nếu như mưa liên tục ba năm thì nước sẽ ngập hết cả đồng ruộng mất.” Hai ông cháu ở ngôi làng không xa bờ sông này, ngay dưới chân một ngọn núi, cả làng chỉ có mười hai gia đình, chưa đến hai mươi nhân khẩu, tất cả đều là người già khoảng 60 tuổi và 3 đứa trẻ mười mấy tuổi. “Ông ơi, nhanh về nhà thôi, trong sân còn…” Đứa cháu mình trần, buộc thuyền xong liền đi về phía làng. Ông lão ừ một tiếng, vừa định đi thì phát hiện trên lòng sông phía đông chiếc thuyền đánh cá có một bóng người nằm sấp, nước sông đang không ngừng xô đẩy thi thể người đó. “Này, Tiểu Mãn, cháu chờ chút” Ông lão gọi cháu mình một tiếng, gọi đứa trẻ Tiểu Mãn quay lại, thì thấy ông lão đi về phía đông chiếc thuyền đánh cá. Bên bờ trong lòng sông có một người nằm sấp, người mặc áo choàng ngắn dài, giày đã mất một chiếc, mặt úp xuống, không rõ mặt mũi thế nào, thân hình hơi gầy gò. Ông lão cúi đầu, nhíu mày nói: “Lại có người chết đuối ở thượng nguồn, trôi tới đây rồi…” Loại sông lớn này mỗi năm chết đuối vài người là chuyện bình thường, có thể là trượt chân rơi xuống nước, có thể là lật thuyền, cũng có thể là nhảy sông tự tử, những người sống ven bờ thường xuyên nhìn thấy thi thể trôi trên lòng sông, mỗi năm đều gặp hai ba lần như thế này.”Trông trẻ thật, giống như ông nội vậy.” “Con ạ, Tiểu Mãn, hãy giúp ông một tay, đưa nó lên lưng ta, mang nó lên núi chôn. Không thể cứu sống nó thì cũng không thể để xác nó phơi bày nơi hoang dã. Chỉ cần thêm vài ngày nữa, xác nó sẽ trương phình lên, nếu có người đến hỏi thì sẽ bị đào lên ngay.” Ông nội ngồi xổm xuống, ra hiệu Tiểu Mãn cùng ông kéo xác lên.
Những xác chết bị trôi sông như thế này thường không có người nhận, vì làng này vốn rất hẻo lánh, quanh năm suốt tháng không có người lạ đến, những người chết đuối ở thượng nguồn trôi đến hạ nguồn thì khả năng tìm được họ là rất thấp.
Tiểu Mãn và ông nội nâng xác lên cõng trên lưng, ông nội vừa đi được vài bước, có thể do bị xóc nên cái đầu gục trên vai ông đột nhiên ngửa ra, phun ra một ngụm nước sông.
Tiểu Mãn liền kêu lên “Á”, nói: “Ông nội, ông nội, hình như người này không chết rồi?”
Truyện "Thiên Mệnh Xa Đao Nhân Chương 359: Trôi theo dòng" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!