Trảm Lãng kiếm vẽ một đường ánh sáng mạnh mẽ giữa không trung, mũi
kiếm nhắm thẳng vào Hồ, lông mày nhướng lên tạo thành độ cong lãnh ngạo, Vân Khê trầm giọng hỏi: “Ngươi, thật muốn giết ta?”
Hồ chần chờ mắt liếc Dung gia chủ, lấy lại bình tĩnh, kiên định nói:
“Đúng, gia chủ ra lệnh cho thuộc hạ giết, thuộc hạ liền giết!”
Vân Khê thần sắc lạnh lùng, lời nói trầm xuống: “Rất tốt, đây là ngươi tự tìm!”
Tiếng nói vừa dứt, thân ảnh của nàng như mũi tên rời cung, xuyên thẳng tới đối phương.
Hồ kinh hãi, bước nhanh rút lui, trong tay trường kiếm đang muốn rút
ra, trước mắt lại thấy một đạo hàn quang nhanh chóng chém thẳng vào ót
hắn!
“a!”
“a!”
“......”
Vô số tiếng kinh hô nhất tề phát ra, cả Bạch Hổ Lâm chỉ một thoáng lâm vào không khí quái dị.
Ở bên trong đôi mắt lạnh lùng của Vân Khê hiện lên thân ảnh nam tử
dưới kiếm quang lạnh lẽo bị chia ra làm hai, huyết nhục mơ hồ văng khắp