Mạnh Lạc Thu do dự mi tâm căng thẳng, gần như hạ quyết tâm thật lớn:
“Tốt! cứ như vậy đi”
Nghe được tên trưởng lão nói ra hai chữ thần khí tinh thần của đám
người Vân Khê không khỏi rung lên, nàng cũng muốn nhìn xem một chút thần khí của Mạnh gia đến tột cùng là cái dạng gì, có cùng với ba thần khí
nàng lấy lúc trước, đều là trang sức trên người nữ tử hay không?
Vân khê ở tại chổ đứng lên đưa mắt trông về phía xa, chổ ngay chính
giữa tay của Mạnh Lạc Thu bổng dưng có thêm một thứ đồ vật. Nhìn kỹ rõ
ràng đây là một chiếc nhẫn hoa văn cổ xưa ở trên đó làm cho ta cảm giác
thấy nó có chiều dày lịch sử. Từ xa nhìn lại có một đạo ánh sáng màu