“Ngươi trăm ngàn lần chớ coi thường hắn! Tần Tú là người luyện đan
thiên phú trăm năm khó gặp, lúc mười lăm tuổi đã có người tiên đoán,
tương lai thành tựu của hắn nhất định có thể vượt xa sư phụ của hắn Ứng
Ngũ, hơn nữa gần mười lăm năm nay dốc lòng nghiên cứu, hắn hiện nay
thành tựu đến tột cùng như thế nào, ai cũng không thể nào dự liệu.
Âu Li nhắc nhở.
“Không vội! Chờ ta hoàn toàn khôi phục thực lực rồi hãy nói.” Vân Khê không hề nói gì nữa, cúi đầu an tĩnh ăn đồ ăn.
Ăn no nê sau, Vân Khê tinh thần từ từ khôi phục, sắc mặt chuyển biến tốt hơn nhiều.
Chỉ cần vừa nghĩ tới thống khổ khi ngồi thuyền, nàng nghĩ tới mà sợ
không thôi, sau này trừ phi vạn bất đắc dĩ, nếu không tuyệt đối sẽ không ngồi thuyền nữa.
“Mẫu thân, con ăn no rồi, con muốn đi chơi.”
Vân Khê xem Long Thiên Tuyệt cùng Âu Li tiên sinh hai người trò