Ngón tay đang cầm chén rượu của Long Thiên Tuyệt nhẹ nhàng chuyển
động, con ngươi thâm thuý chập chờn sáng tối, theo dòng suy nghĩ của
hắn mà dao động không ngừng, không khí hiện trường cũng theo đáy mắt âm u của hắn không ngừng biến đổi.
Chỉ cần nhàn nhạt quan sát thần sắc của Vân Khê, hắn cũng đã đoán
được vài phần, kẻ nào dám ở ngay trước mặt hắn động tay động chân, quả
thật là không muốn sống!
Vân Tiểu Mặc ngồi bên cạnh hắn, đôi mắt mở to nhìn mẫu thân, âm thầm vì nàng cổ vũ không dứt.
Trên đỉnh đầu, lại truyền đến tiếng thở dài của Âu Li: “Không nghĩ
tới đường đường là sứ giả của Tam Đại Thánh Địa, lại làm chuyện dơ bẩn