“Đảo chủ hôm nay đích thân đến bến tàu nghênh đón khách quý, sợ rằng
qua vài canh giờ mới có thể trở về.” Mỹ nhân ca ca đáp lời câu hỏi của
Vân Tiểu Mặc, nhưng ánh mắt trong vắt lại là rơi vào trên người Vân Khê, hiển nhiên lời này là hắn muốn nói cho nàng biết, để tránh nàng không
thấy đến người mà mất mác.
Cảm thấy hắn tỉ mỉ, Vân Khê gật đầu, thò người ra muốn nhảy xuống xe ngựa.
Một bàn tay có thể nói hoàn mỹ, đưa tới trước mặt nàng.
Vân Khê sững sờ, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt của hắn sáng như nước,
không chứa bất kỳ tạp chất, tinh khiết phảng phất như thanh tuyền trong núi. Trong lòng không khỏi sinh ra nghi ngờ, từ mới gặp gỡ đến bây giờ, hắn chẳng bao giờ hỏi thăm lai lịch hai mẹ con nàng, nhưng đối với bọn
họ hết sức thân mật, thật giống như đã sớm biết thân phận nàng.
Quái! Thật quái lạ.
Không có nghĩ nhiều nữa, nàng vịnh tay của hắn, mượn lực nhảy xuống xe ngựa.
trong nháy mắt nai tay chạm nhau, nàng cảm giác giống như là cầm một