Tiểu muội muội khinh bỉ liếc mắt nhìn Trần Lạc, trong con ngươi rất là xem thường, lại vênh khuôn mặt nhỏ, nói:
- Nghe cho kỹ đây, bổn tiểu thư chính là người thủ hộ Hư Vọng
chi thư, cuốn sách được coi là bản gốc tội lỗi số một trong thiên địa.
Bản gốc tội lỗi số một? Chẳng lẽ là nói Hư Vọng chi thư? Nghe
qua có vẻ rất lợi hại đi. Là thật hay giả thì Trần Lạc không biết, bất
quá người thủ hộ Hư Vọng chi thư thì hắn nghe rất rõ, hỏi:
- Xem ra ngươi là linh thể do Hư Vọng chi thư dựng hóa ra đi?
Hắn không phải rất thông hiểu Hư Vọng chi thư, bất quá cuốn sách này lợi hại đến mức nào thì hắn lại có lĩnh hội sâu sắc, dựng hóa ra
một vài sinh mệnh chẳng phải chuyện gì kỳ quái.
- Không tệ lắm, thiếu niên, coi như có chút kiến thức.
Tiểu muội muội quá tinh linh, dáng dấp cũng rất khả ái, hết lần
này tới lần khác đều bày ra bộ kiêu ngạo, còn giả bộ lên giọng đại nhân