Cố Khuynh Thành thực không hiểu Phương Dật Thiên đeo kính cho nàng là có ý tứ gì, nhưng chẳng qua lúc Phương Dật Thiên cầm kính râm trong tay tự mình đeo lên mặt nàng, khuôn mặt non mềm bóng loáng của nàng rõ ràng cảm ứng được hai bàn tay thô ráp cùng với một mùi hương thuốc lá nhàn nhạt. Run sợ, nàng rõ ràng là cảm thấy trong thâm tâm mình đang run lên, cõ lẽ là do uống chút rượu vào, có điểm ý loạn tình mê, giờ phút này nàng đang hưởng thụ loại cảm giác ấm áp nhàn nhạt này. Rồi sau đó nàng liền nghe được phía sau nàng có tiếng bước chân đi tới, một thanh niên dáng vẻ lưu manh đứng ở trước bàn của họ, người thanh niên này nghiêng người nhìn về phía Cố Khuynh Thành suy nghĩ. Trên mặt của Cố Khuynh Thành đã đeo kính râm che mất hơn phân nửa dung nhan của nàng, chẳng qua là không che lấp được cái mũi ngọc thẳng cùng với đôi môi anh đào nhuận hồng như đóa hoa, làm cho hắn hít thở không thông thật sự là rất đẹp! Nói một câu tuyệt sắc giai nhân cũng không có gì quá, đặc biệt giờ phút này Cố Khuynh Thành trên ánh mắt nhiễm một chút men say, lại càng tăng thêm mấy phần kiều mị, như vậy là đủ để cho tuyến thượng thận của nam nhân phản ứng kịch liệt! Hai mắt của Phương Dật Thiên có chút khẽ nheo lại, khẽ lắc chén rượu trong tay, chậm rãi nhìn về phía người thanh niên trước mặt tựa hồ là đang bị vẻ đẹp của Cố Khuynh Thành làm cho ngây người, nhưng vẫn ung dung nhàn nhạt cười.
- Này mỹ nữ, đêm nay là sinh nhật lão đại của chúng ta, lão đại của chúng ta muốn mời nàng qua cùng ngài uống một chén chúc mừng.
Người thanh niên này hồi phục tinh thần, nhớ tới mục đích của mình, nói. Cố Khuynh Thành cũng đoán được người thanh niên này có mục đích không tốt, từ đầu đến cuối khuôn mặt nàng cũng không có nhìn về phía người thanh niên này một cái liếc mắt, chỉ có điều đôi mắt phía sau đôi kính râm đang nhìn về phía Phương Dật Thiên tràn ngập ý tứ xin giúp đỡ. Phương Dật Thiên ung dung cười nhạt nói:
- Lão đại của các ngươi đã là cái gì? Thật có lỗi, nàng đêm nay là do ta bao cả đêm để hầu rượu ta rồi, ngươi đi tìm người khác đi. Cái gì? Bảo ta đêm nay là do hắn bao cả đêm! Cố Khuynh Thành nghe vậy khuôn mặt ngọc tức khắc nóng bỏng lên, ửng đỏ một cách quyến rũ mê người, trái tim của nàng không nhịn được mà trở nên dồn dập cả lên, nhưng nam nhân tán tỉnh nàng trước đây không phải là không có, chỉ có điều ăn nói trực tiếp thô tục như Phương Dật Thiên thì nàng chưa từng gặp qua! Chẳng qua sau đó Cố Khuynh Thành lại cảm thấy buồn cười, nam nhân bất cần đời này đôi khi cũng rất là khôi hài. Người thanh niên kia khuôn mặt tức khắc trắng bệch lên, trong ánh mắt còn có một tia hàn quang lạnh lùng nhìn về phía Phương Dật Thiên, ngữ khí âm u nói:
- Tiểu tử là ngươi muốn tìm cái chết sao?
Truyện "Thiếp Thân Đặc Công Chương 419: Nàng là do ta bao" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!