Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn!

Chương 1325: Chính mình ra mặt

Chương 1325: Chính mình ra mặt

Bà Kim bước đến sảnh tiệc đúng 11:30. Cổng chính vắng hoe. Trong lòng, bà sớm đoán trước và không ngạc nhiên, chỉ lặng lẽ quan sát. Tư Hành Bái chắc chắn sẽ gây chuyện. Nếu hắn bình thường tiếp đón khách, mới là kỳ lạ. Nếu đã bày trò, bà Kim lại muốn xem hắn có thể làm trò quỷ gì. Hôm nay bà mặc chiếc sườn xám vàng nhạt, khoác ngoài áo choàng lông dê màu trắng, trên cổ đeo hai vòng tay bằng vàng, tai đeo hoa tai bằng vàng. Bà vẫn quý phái lộng lẫy, khoa trương xa hoa nhưng không hề phô trương. Chủ quán biết bà, liền tiến lại chào hỏi: “Bà Kim, sao bà không gọi điện trước? Hôm nay không còn phòng trống.” “Tôi biết, tôi là khách của Tư sư tọa.” Bà Kim hờ hững đáp. Có lẽ khí chất, trang phục, vẻ ngoài cũng có quan hệ mật thiết. Khi một người phụ nữ không nổi trội về vóc dáng hay khuôn mặt, họ mặc gì cũng toát lên khí chất khác biệt, giống như bà Kim vậy. Chủ quán sực nhớ ra, vội vàng cười nói: “Khách quý Tư sư tọa nhắc đến, thì ra chính là bà. Mời bà, mời bà.” Lúc này, lại có một chiếc ô tô dừng ở cửa ra vào. Từ trong xe bước xuống một đôi nam nữ. Người đàn ông trông khoảng ba mươi tuổi, mặc vest, dáng người cao lớn, là Vương Du Xuyên. Bên cạnh anh ta chính là vợ anh ta, Tần Sa. Đôi vợ chồng này rõ ràng đã gần năm mươi tuổi nhưng trông chỉ như ngoài ba mươi, được chăm sóc rất tốt, đến mức trở thành giai thoại. “Bà Kim, lâu rồi không gặp.” Tần Sa mỉm cười, chào bà Kim. Thái độ lãnh đạm của bà Kim đã thu liễm đôi chút, bước tới trò chuyện với Tần Sa. “Dạo này trông bà có vẻ đẹp hơn, bà dùng mỹ phẩm dưỡng da gì vậy?” Bà Kim hỏi. “Chỉ là chút tổ yến thôi.” Tần Sa nói, “Không thể thiếu tổ yến được, thiếu là tôi thấy da mình nhăn nhúm ngay.” Hai người phụ nữ cứ thế nói chuyện về cách làm đẹp, không dứt ra được. Đặc biệt là Tần Sa, nói không ngừng nghỉ, khiến người khác không chen lời vào được. Chủ quán định mời các bà lên phòng riêng, ngồi xuống trò chuyện thoải mái, rồi lại nghĩ, hôm nay không có khách khác, làm phiền các bà làm gì? Trò chuyện được khoảng năm phút thì có người khác bước vào. Nhìn thấy người đó, chủ quán sợ đến run cả người. “Tổng tham mưu.” Chủ quán vội vàng ra ngoài đón, trán đẫm mồ hôi. Đây chính là Tổng tham mưu của quân chính phủ, người đứng thứ hai của quân chính phủ Sơn Tây, là người thân tín của Đốc quân Diệp. Vài ngày trước, ông đã đặt phòng riêng. Hôm qua, quản lý gọi điện báo ông biết phải đổi sang phòng này vì phòng của ông đã bị khách khác chiếm. Chủ quán đích thân đến phủ của ông thì người nhà nói ông đã ra khỏi thành. Vợ của Tổng tham mưu là người dễ nói chuyện, cười an ủi chủ quán: “Không sao, khi nào ông ấy về, tôi sẽ nói cho ông ấy biết. Tiệc đã có quán sắp xếp rồi, ông cứ yên tâm, chúng tôi không vội.” Không ngờ, hôm nay, có lẽ Tổng tham mưu không về nhà, từ ngoại thành trở về liền trực tiếp đến đây. Bên cạnh ông vẫn có những vị khách của ông. “Tổng tham mưu, cái này…” Chủ quán run rẩy, mặt tái mét, chỉ thấy chuyện này không ổn, “Tư sư tọa nói, đốc quân đồng ý.” Tổng tham mưu đi cùng có mấy vị tướng lĩnh. Họ cũng vừa đi tuần tra về, nghe vậy, tất cả đều tỏ ra không hài lòng. “Ý gì vậy?” Một vị lữ trưởng hỏi, “Đây là phủ Thái Nguyên, ai có thể một tay che trời? Đốc quân cũng không làm như vậy chứ?” Mặt chủ quán càng tái hơn. Vương Du Xuyên và bà Kim cùng lúc nhìn thấy những người này. Tần Sa thì thầm hỏi Vương Du Xuyên: “Có chuyện gì vậy? Phải chăng A Bái hắn…” Vương Du Xuyên thở dài: “Không biết, đừng hỏi nữa.” Bà Kim lại nghe rõ mồn mộtNàng mỉm cười khinh miệt rồi hiểu ra được mục đích của Tư Hành Bái. Vì vậy, phu nhân họ Kim cùng Tần Sa cáo lỗi không tiếp khách rồi đi đến cửa. Nàng chào hỏi Tổng tham mưu rồi nói với chủ quán: “Tổng tham mưu đã sớm định sẵn phòng riêng sao?”

Chủ quán đã đầy đầu mồ hôi lạnh: “Đúng, đúng ạ.”

“Vậy mời đi vào, tôi thấy hôm nay cũng không có khách.” Phu nhân họ Kim nói, “Hôm qua khi Tư Sư Tọa đến mời tôi, hắn đối xử với tôi như khách quý. Dọn bàn đi, đơn giản là không muốn để khách quý bị quấy rầy. Tôi không ngại, tôi tin Tư Sư Tọa cũng sẽ không ngại. Đã đặt phòng riêng rồi, anh còn nghĩ để Tổng tham mưu và các vị tướng lĩnh đói bụng đi tìm quán rượu khác sao?”

Chủ quán nhìn người này, rồi lại nhìn người kia. “Nếu Tư Sư Tọa hỏi, anh cứ bảo hắn đến tìm tôi.” Phu nhân họ Kim nói, “Mọi người đều nghe được, để hắn chất vấn tôi, không liên quan đến anh.”

Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1325: Chính mình ra mặt" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất