Chương 1481: Lạ lẫm
Hà Vi thầm nghĩ: “Không biết Hoắc gia giờ ra sao”
Ý nghĩ này chỉ thoảng qua trong đầu, nàng nhanh chóng quên đi. Năm xưa Hoắc Việt đã chán ghét nàng, giờ nàng lại trở thành một kẻ buôn bán phàm tục, có lẽ càng khiến hắn khinh thường. Mỗi khi nhớ tới Hoắc Việt, Hà Vi đều vô cùng tự ti, ước ao có thể thu mình lại thành một cục, che đi mọi khuyết điểm của bản thân, để mình trở nên có giá trị hơn trong mắt hắn. Giờ đây nàng đã học thành trở về, nhưng vẫn không có được sự tự tin. Mà nỗi si mê Hoắc Việt năm xưa cũng đã dần nguội lạnh theo những năm tháng học tập gian khổ, trong lòng nàng chỉ còn lại một cái bóng yếu ớt. Máy bay hạ cánh, Hà Vi đi cùng Ngọc Tảo đến nhà họ Nhan. Bà Nhan nhìn thấy Ngọc Tảo liền nước mắt giàn giụa, hai bà cháu khóc nức nở. “Bà ngoại, bà ngoại”. Ngọc Tảo run rẩy gọi. Hà Vi nhìn Ngọc Tảo, nhớ lại cảnh nàng ở bên cha mẹ như một quả bóng vui vẻ, hóa ra sâu thẳm trong trái tim, nàng cũng nhớ nhung cuộc sống ngày xưa như vậy. Một đứa trẻ nhỏ, làm sao biết được cuộc sống thực tại, sẽ không lúc nào tùy hứng ầm ĩ, khiến người phải lau mắt mà nhìn. Hà Vi thấy không tiện ở lại, liền giống người hầu bên cạnh nói một tiếng, rồi tự về nhà. Nàng đã không nhớ rõ bao nhiêu năm không gặp cha mẹ. Trở về phố Bình An Tây, nàng nhìn con đường quen thuộc, nhưng lại một lần nữa được chỉnh đốn, hai bên cửa hàng cũng đổi mới, trở nên phồn vinh hơn, khiến nàng có phần ngạc nhiên. Bước vào con đường này, những người hàng xóm quen thuộc cũng đã thay đổi diện mạo, không ai còn nhận ra nàng. Họ đánh giá vị tiểu thư thời trang xinh đẹp này, nhưng không gọi tên được, chỉ đoán nàng đến xem cửa hàng nào đó. Hà Vi chậm rãi tiến tới cửa tiệm thuốc Hà thị, nhìn biển hiệu bằng ngọc trắng khắc dòng chữ “Hà thị Bách Thảo Đường”, nhìn cánh cửa lớn sơn màu tối, tiếng người bệnh không dứt, cùng với đứa bé bán nước trà lạnh ở cửa hàng. “Cửa hàng làm ăn tốt quá”. Hà Vi thầm nghĩ. Từ cách trang trí tinh xảo của cửa hàng, bộ trang phục mới tinh của nhân viên mà có thể nhận ra được những năm gần đây tiệm thuốc kinh doanh khá tốt. Nàng bỗng cảm thấy lo lắng. Nàng gửi điện tín về nhà hàng tháng, nhưng thực ra đều do các bạn học thống nhất gửi, nội dung gần như giống nhau, đều là những câu báo bình an đơn giản. Về cuộc sống của nàng, nàng chưa từng nhắc đến. Còn điện tín từ nhà, thì nửa năm một lần, cũng chỉ đơn giản là: “Mọi chuyện đều tốt”. Thậm chí còn qua loa hơn cả nàng. Hà Vi nhìn cửa hàng, rồi quay sang nhìn mình, cảm thấy như đang đứng trên bờ Vong Xuyên, nhìn thấy tiền kiếp kiếp này, luôn có gì đó hư ảo. “Tiểu thư, uống trà lạnh không? Giải nhiệt thanh mát, miễn phí”. Nhân viên thấy nàng dừng chân một lát, liền chủ động hỏi. Lúc này Hà Vi mới hoàn hồn. Nàng tiến đến, hỏi người nhân viên: “Chưa đến mùa hè mà các ngươi đã bày trà lạnh?”
Người nhân viên cười đáp: “Ông chủ nói rồi, trà lạnh này còn có thể thanh nhiệt giải khát, thường uống một chút cũng có lợi cho sức khỏe. Cửa hàng chúng tôi nhỏ, không tặng được thứ gì to tát, chỉ có mấy thứ này thôi”.
Hà Vi nói: “Vậy ngươi rót cho ta một bát”.
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1481: Lạ lẫm" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!