Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn!

Chương 1619: Vết sẹo là huân chương

Chương 1619: Vết sẹo là huân chương

Nhan Tử Thanh trước đó ít khi ra tiệm ăn, một là không cần, hai là đến Hồng Kông khi tâm trạng phức tạp nên không nghĩ ngợi nhiều. Kết quả, anh bị Shizu Yamamoto theo đuôi tới. Shizu Yamamoto không thể đi Singapore, nhưng cô có thể đến Hồng Kông. Nhan Tử Thanh vừa đến vào ngày hôm sau, cô đã theo đến rồi, tin tức nhanh quá mức. Thời điểm Nhan Tử Thanh cảm xúc phức tạp nhất thì Từ Kỳ Trinh đã đến. Cô chính là ánh sáng soi đường cho anh. Họ thuê một căn phòng ngay trong ngày đó và một lần nữa bỏ nghề tiếp đón khách. Nhan Tử Thanh trực tiếp đứng ra quản lý. Toàn bộ tiệm ăn ngoài nhân viên phục vụ chính là vợ chồng Nhan Tử Thanh. Tầng một tiệm ăn cũng có phòng ăn, dụng cụ bếp đầy đủ, còn có đầu bếp chuyên nghiệp trợ giúp, Từ Kỳ Trinh cũng bàn luận về ẩm thực với anh. “Tối nay ăn mì hoành thánh Tam tiên à?”, cô hỏi Nhan Tử Thanh. Nhan Tử Thanh đi vào phòng bếp, đuổi những đầu bếp có ý định học hỏi cách làm nghề đi. Anh đứng bên cạnh hướng dẫn Từ Kỳ Trinh xử lý cá phi lê, cạo hết vảy. “Em làm đi”, Nhan Tử Thanh nói. Từ Kỳ Trinh liền bắt đầu nhào bột, thái nhân bánh, các động tác của cô vẫn nhuần nhuyễn như vậy. Cô không nhắc lại cái ôm cũng không nhắc lại nụ hôn hôm đó. Nhan Tử Thanh cũng kiềm chế cảm xúc của mình để cố gắng giữ nguyên trạng thái. Nhìn cảnh cô nấu ăn, anh cảm thấy vui vẻ thoải mái. Nguyên liệu nào dưới bàn tay cô cũng sẽ trở nên khác lạ. Cô làm mọi việc dễ dàng, nhìn rất vô tư như thể đây là một việc đơn giản. Dù là nấu những món đơn giản nhưng cô vẫn có thể làm ra những món ngon. Đôi tay Từ Kỳ Trinh có thể biến của mục nát thành đấng siêu phàm. Nhan Tử Thanh không nhịn được mà nhìn ngây người. Khi làm xong mì hoành thánh, Nhan Tử Thanh đã ăn liền ba bát, liên tục khen ngon. “Mấy hôm nay tôi ở Hồng Kông mà không ăn được một bữa ngon, đồ ăn Hồng Kông không ngon được vậy”, Nhan Tử Thanh nói. Từ Kỳ Trinh bật cười. Nhan Tử Thanh rõ ràng có tâm sự, nếu không thì đồ ăn sẽ chẳng nhạt nhẽo như vậy. Món ăn không ngon hẳn không phải do tay nghề của đầu bếp ở nhà hàng kém. Tuy nhiên, khi thấy anh thưởng thức đồ ăn cô làm, Từ Kỳ Trinh vẫn thấy rất vui và không muốn phá hỏng đi. Họ ở Hồng Kông bảy ngày. Trong thời gian đó, Nhan Tử Thanh cũng giúp đỡ người bạn kia giảm nhẹ tội danh và hoàn thành lời nhờ vả. Sau đó họ rời đi khỏi Hồng Kông. Vào ngày họ rời đi, Yamamoto đã lặng lẽ đến khách sạn của anh. Từ Kỳ Trinh đang gội đầu. Cô nói với Nhan Tử Thanh: “Anh ra chào cô ấy đi.” Nhan Tử Thanh do dự một chút nhưng vẫn ra ngoài. Từ Kỳ Trinh không biết anh nói gì với Shizu Yamamoto. Lúc cô gội đầu xong, Shizu Yamamoto đã rời đi. Khi trở về Singapore, tâm trạng Từ Kỳ Trinh rất thoải mái. Cô mỉm cười và nói với Nhan Tử Thanh: “Về nhà thôi!” Nhan Tử Thanh cười nói: “Đúng vậy, về nhà. Em về trước đi, anh qua nhà Tư gia một chuyến.” Đã mượn máy bay của người ta thì không thể về mà không nói tiếng nào. Như vậy thực sự rất bất lịch sự. Hơn nữa, Cố Khinh Chu trước đó cũng nhờ Nhan Tử Thanh trao quà cho Hà Vi, chồng của Hà Vi là Hoắc Việt cũng tặng quà đáp lại. Nhan Tử Thanh muốn đưa quà qua cho Cố Khinh Chu. Không ngờ là Cố Khinh Chu không ở nhà. Tư Hành Bái nằm không dậy nổi trên ghế rồi đặt đôi giày đầy bùn lên bàn trà. Anh vừa mới trở về từ bên ngoài, mệt muốn chết. “Khinh Chu và Ngọc Tảo đi Thượng Hải rồi”, Tư Hành Bái nói. Không có vợ con ở nhà, Tư Hành Bái càng thêm bệ rạc. Nhan Tử Thanh hỏi: “Đi làm gì thế?” “Trước đây tôi tặng cô ấy hai con sói con. Sau này, cô ấy đem cho bạn nuôi nhưng con sói cái đã chết hôm qua vì già. Cô ấy đưa Ngọc Tảo đi thăm nó một chút”, Tư Hành Bái nói. Thú nuôi cũng chẳng sống thọ bằng con người. Nhan Tử Thanh: “…” Đây là thú vui gì thế này? Anh nhìn về phía Tư Hành Bái, trợn mắt nói: “Ông theo đuổi phụ nữ mà tặng cô ta sói con ư? Ông điên rồi hay sao thế?” “Khinh Chu thích lắm chứ”, Tư Hành Bái liếc xéo anh ta. Hải quân sắp phải tập luyện nên buổi chiều Tư Hành Bái phải lên tàu. Anh không thể rảnh rỗi mà đi cùng Cố Khinh Chu được nên chỉ phái một thuộc hạ đắc lực đi theo côNgọc Tảo làm loạn nên phải rời đi, Cố Khinh Chu cũng liền đưa nàng đi. Nhan Tử Thanh đưa xong đồ vật, cũng đối với thế giới kỳ lạ này có nhận thức mới, lúc này mới về nhà. Sau đó một đoạn thời gian, thời gian trôi qua khá êm ả. Cố Khinh Chu cùng Ngọc Tảo tại Thượng Hải ở lại một tháng, Tư Hành Bái tập huấn sau hai mươi bảy ngày, trở về nhà mới phát hiện vợ cùng con gái vẫn chưa trở lại, việc này rất kỳ quái, cùng ngày liền đến Thượng Hải. Hắn ba ngày sau đưa Tư Ngọc Tảo cùng Cố Khinh Chu về nhà. Ngọc Tảo tay trái lòng bàn tay có thêm một vết bỏng, vẫn chưa lành hẳn, lộ ra thịt non. Chuyện này là Nhan Khải trên bàn tiệc nói ra. “Cha, con cũng muốn trên tay có một vết sẹo, Ngọc Tảo nói đó là huy chương, cô ba nói vậy.” Nhan Khải nói. Nhan Tử Thanh suýt chút nữa liền dùng tay đánh hắn: “Con trai, con nên học chút điều tốt, đừng suốt ngày bắt chước những tên vô lại nhà họ Tư.”

Từ Kỳ Trinh xen vào hỏi: “Ngọc Tảo bị thương thế nào?”

Nhan Khải lắc đầu: “Cô ấy bảo là bị bỏng, không biết bỏng bằng cách nào, to thế này.”

Nhan Khải ra vẻ so sánh trên lòng bàn tay mình. Theo cách nói của cậu ta, Ngọc Tảo gần như bị bỏng hết cả lòng bàn tay. Nhan Tử Thanh buổi tối nói với Từ Kỳ Trinh: “Chúng ta đi thăm Ngọc Tảo nhé. Tư Hành Bái cùng Khinh Chu coi Ngọc Tảo như bảo bối, bảo bối của bọn họ bị thương, chúng ta là cậu mợ, không thể giả vờ như không biết được.”

Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1619: Vết sẹo là huân chương" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất