Chương 1722: Đến chết không gặp lại
Trương Tân Mi nhìn về anh chàng lái xe (Bạch Hiền). Hắn hỏi Cố Vân: “Thế nào, lũ trai Hồng môn bắt nạt cô à?”
“Không có.” Cố Vân đáp. Cô còn muốn nói thêm gì đó nữa, nhưng bản chất không khéo nói chuyện ăn sâu vào bản tính của cô ấy, lúc này muôn vàn lời lẽ ngổn ngang trong đầu cô ấy chẳng biết sắp xếp thế nào đành ngậm miệng không nói nữa. Trương Tân Mi nói: “Được”.
Giải quyết dứt khoát. Bạch Hiền xuống xe, Trương Tân Mi đưa mình lên xe có tài xế đưa về còn mình cùng Cố Vân thì đi riêng. Bạch Hiền ở trong màn đêm u tối, đôi chân của hắn nặng trĩu như đeo đá, đi dăm bước thở chẳng ra hơi. Hắn muốn tìm một chỗ để nghỉ ngơi lấy sức. Hắn ngồi xuống vỉa hè. Đèn đường hỏng hóc, cả con đường tối om không một bóng đèn, u ám như mực, đêm muộn tuy giá buốt nhưng hắn vẫn cảm thấy lạnh tới thấu xương. Bạch Hiền từ nhỏ đã trải qua vô số đòn tra tấn, cả về thể xác lẫn tinh thần, hắn sống đến nay, da dày cốt cứng, hầu như chẳng có gì có thể hạ gục hắn. Nhưng đến lúc này, hắn lại một lần nữa cảm thấy nỗi đau nhức dữ dội. Chàng trai chưa đầy hai mươi tuổi này, thân hình cao lớn, co rúm người lại thành một cục, ngồi trên vỉa hè. Hắn chưa từng nếm trải nỗi đau như thế này, cơn đau từ tim lan tỏa, xé toạc huyết nhục và da thịt, từng chút từng chút một như rơi vào cảnh lăng trì. Sau này có muốn gặp cô ấy cũng không thể rồi. Hắn không biết Cố Vân đang che giấu điều gì, dù lúc này đây nó đã bị Trương Tân Mi đốt thành tro nhưng hắn vẫn còn mơ hồ. Nhưng có thể chắc chắn rằng nó rất quan trọng, thậm chí còn mang tính sống còn. Lúc trước Cố Vân dám giấu quách đi là vì điều này nguy hiểm vô cùng. Mà giờ đây cô ấy chấp nhận ở lại bên hắn, có khả năng chủ yếu là với mục đích thoát khỏi đám người đó nên mới mạo hiểm như vậy. Hắn nghĩ, chắc hẳn là trong đêm hôm đó, bàn tay hắn do dự vài giây, để lộ ra ý đồ xấu xa khiến Cố Vân nhận ra rằng hắn hèn mọn và trong thâm tâm hắn còn có những khao khát mà hắn chẳng cưỡng lại nổi. Cô ấy sợ rồi. Một người như hắn, chẳng khác nào một vũng bùn thối tha, ai mà muốn dính líu đến mình chứ? Cho nên phải nhanh chóng tránh xa. Cô ấy chắc hiểu ý đồ của hắn rồi, liệu cô ấy có lo lắng rằng hắn sẽ làm tổn hại đến cô ấy không? Bạch Hiền sẽ không như vậy. Cho dù có phải chết, cho dù có phải chặt đứt lòng tham của bản thân thành ngàn mảnh thịt thì hắn cũng sẽ không đụng vào cô ấy, càng không làm tổn thương cô ấy. Hắn chẳng còn lấy một chút sức lực, co ro như một kẻ lang thang trên vỉa hè. Nước mắt từ hốc mắt rơi xuống, chảy dọc theo sống mũi rồi lại lăn những giọt nước mắt xuống hai bên má. Hắn cố gắng thanh tẩy bản thân, thoát ra khỏi vũng bùn nhơ nhuốc, nhưng giờ thì lại muốn tự kéo mình lún sâu hơn. Sự trong sáng trong tâm hồn giờ đã trở thành tro bụi. Hắn nằm ở ven đường hơn ba giờ đồng hồ mới tích lũy đủ chút ít sức lực, từng bước từng bước trở về phòng hát. Đến rạng sáng, căn phòng vẫn sáng trưng đèn đóm, đêm nay hẳn là chưa kết thúc. Hắn đi qua cửa sau, trực tiếp xuống phòng chứa đồ dưới cầu thang. Đằng sau cánh cửa ấy, có một bóng đèn nhỏ, công tắc bật đèn ngay trên cửa. Bạch Hiền bấm vào công tắc, đèn điện bỗng nhiên sáng bùng lên, hắn nhìn thấy một người phụ nữ với gương mặt trắng như tuyết ngồi trên chiếc nệm phủ chăn của hắn, mặc áo choàng sân khấu màu trắng như hồ băng. Là Hạo Tuyết. Cô bình tĩnh nhìn Bạch Hiền, trên tay còn cuộn chặt một thứ màu trắng. Là khăn quàng cổ. Vô thức Bạch Hiền đi giật lấy, kịp thời phát hiện ra rằng thứ màu trắng kia không phải khăn quàng cổ mà là dây đứt do Hạo Tuyết đã xé nát. Đôi mắt hắn bỗng chốc đỏ ngầu pha lẫn sự dữ tợn và chất vấn: “Cô làm đấy à?”
Hạo Tuyết đứng dậy. Len sợi lòa xòa, phủ trên cả người cô và ống tay áo. Cô lạnh lùng hỏi: “Ai đưa cho anh?”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1722: Đến chết không gặp lại" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!