Chương 1962: Vô sỉ nhất người
Yến Kỳ khá vui. Nàng là đứa vô tâm vô phế, chơi ở Scotland được mấy ngày thì đã quên mất chuyện Ayer phát bệnh. Nếu Ayer là người quan trọng trong mắt nàng, thì nàng có thể khiến người khác lạnh lòng. Nàng không bận tâm tới những việc đó, vui vẻ đến Phạm gia dùng cơm. Phạm lão gia và Phạm Dũng Chi không giống nhau lắm. Ông là người tầm thước, mặt vuông chữ điền, nước da ngăm đen. Trong nhà thì mặc quần áo bình thường, nhìn chẳng ra dáng là nhà quyền quý. Nếu ra ngoài thì có thể người ta sẽ còn tưởng ông là người quét đường. Ông chẳng có chút oai nghiêm nào, thái độ đôn hậu hòa nhã. “Bác à, cháu chào chú.” Yến Kỳ chủ động chào trước: “Cháu đáng lẽ phải đến chào bác sớm hơn ạ.” “Không sao, các cháu trẻ còn bận rộn mà.” Phạm lão gia đáp, rồi mời Yến Kỳ ngồi xuống. Ông nói chuyện phiếm với Yến Kỳ, kể cả chuyện trong nhà. Ông nói chuyện khiêm tốn, lễ phép, không có gì là dò hỏi đến tâm can, khiến người khác rất dễ chịu. Ban đầu, Yến Kỳ còn hơi căng thẳng, vậy mà lúc này càng thêm thả lỏng. Thậm chí nàng còn chủ động kể cả chuyện của Ayer nữa. “… Cháu rất lấy làm tiếc, khiến tiểu thư phát bệnh.” Yến Kỳ đầy áy náy: “Giờ tiểu thư đã khỏe hơn chưa ạ?” “Hôm qua mới nhận ra người nhà.” Phạm lão gia nét mặt buồn buồn, có chút không được tự nhiên. Nhưng ông ấy cũng chỉ có biểu hiện đó trong chớp mắt, rất nhanh che giấu đi: “Không phải lỗi của cháu, từ nhỏ tiểu thư đã mắc tật này rồi.” Phạm Dũng Chi im lặng. Yến Kỳ lại hỏi: “Cô ấy không chuyển viện để khám sao?” “Cô Yến, chuyện nhà riêng, thực sự phiền muộn tới cháu thì bất tiện lắm.” Phạm lão gia nói sang chuyện khác, rồi lại hỏi người quản gia: “Bữa tối đã xong chưa?” “Xong rồi, thưa lão gia.” Người quản gia đáp. Phạm lão gia mời Yến Kỳ và Phạm Dũng Chi cùng ăn tối. Ông hỏi thăm đủ thứ chuyện về Singapore, cũng không nhắc đến chuyện Ayer nữa. Yến Kỳ kể hết những gì mình biết, trả lời rất trôi chảy. Suốt bữa tối, Phạm Dũng Chi không nói lấy một câu, nhưng cũng chẳng đến mức nhạt nhẽo. “Cô Yến đã quen với đồ ăn ở Ninh Ba chưa?” Phạm lão gia lại hỏi. Yến Kỳ đáp là quen. Nàng còn kể về mẹ của nàng, rằng mẹ nàng biết làm đồ ăn kiểu Kim Lăng. Phạm lão gia rất sành đồ ăn, nói về sự khác nhau giữa đồ ăn Kim Lăng và Ninh Ba. Một già một trẻ trò chuyện rất hợp nhau. Phạm Dũng Chi vẫn không nói gì. Yến Kỳ thỉnh thoảng hỏi anh ta một câu, anh ta mới đáp lại một câu. Khi bữa tối gần kết thúc, Phạm lão gia như buột miệng thốt ra: “Cô Yến là cô gái đầu tiên Dũng Chi dẫn về nhà ăn cơm, quả là vinh hạnh.” Yến Kỳ nhìn Phạm Dũng Chi, mỉm cười, mắt cong cong. Phạm lão gia hài lòng không thôi. Người ta vẫn truyền tai nhau là Yến Kỳ hơi ngốc, nhưng nhìn kỹ thì Phạm lão gia lại thấy lời nói của nàng thật ngây thơ, chẳng có gì là tính toán. Dù có ẩn ý thì nàng cũng chẳng hiểu ra, nhưng trong giao tiếp bình thường thì không có vấn đề gì. Nói đơn giản thì nàng là đứa con gái ngây thơ. Ông rất hài lòng. Phạm lão gia khi nhìn phụ nữ vẫn giữ cái ánh nhìn ngày xưa, thấy phụ nữ trong sáng thuần khiết một chút thì chẳng có gì là không tốt. Người thông minh thì phải khổ, còn ngu si thì sướng. Sau bữa ăn, Yến Kỳ ngồi lại một chút, định chào từ biệtÔng Phạm giữ chân cô lại một lúc. Ông đứng dậy đi vào phòng sách thật nhanh trở ra và đem một chiếc hộp nhung đen nhỏ cho Nhan Kỳ: “Nhan tiểu thư, đây là lần đầu cô đến thăm, tôi có chuẩn bị một chút quà tặng.”
Nhan Kỳ dùng cả hai tay nhận lấy, cười hỏi: “Đây là cái gì?”
Chiếc hộp giống hộp đựng nhẫn. Cô vội vàng mở ra, cô không từ chối. Sau khi mở ra, cô phát hiện thực sự là một chiếc nhẫn kim cương lớn hình chữ nhật. Phạm Dũng Chi cũng liếc nhìn, sau đó sắc mặt đột biến, ông giật ngay chiếc nhẫn từ tay Nhan Kỳ. “Phạm tiên sinh?” Nhan Kỳ bối rối nhìn ông, “Ông định làm gì?”
“Không có gì đâu.” Phạm Dũng Chi nhét chiếc nhẫn vào trong túi, “Khuya rồi, tôi đưa cô về.”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1962: Vô sỉ nhất người" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!