Đưa Nam Hầu đi, thế tử Nam Hầu từ bên trong vọt ra đã sớm lệ rơi đầy
mặt. Trác Tĩnh và Lâm Hàn đi theo phía sau hắn cũng là khuôn mặt bất đắc dĩ, nếu không phải bọn họ lôi kéo thì thế tử Nam Hầu đã sớm lao ra rồi. Thấy thế tử Nam Hầu chạy ra phía ngoài cửa phòng, Diệp Ly đứng lên nói: “Ngươi đi đâu vậy?”
Thế tử Nam Hầu dừng lại một lúc, Trác Tĩnh và Lâm Hàn một trái một
phải đã sớm ngăn lại trước mặt hắn. Thế tử Nam Hầu quay đầu lại nói:
“Làm con, làm chồng, sao ta có thể nhìn cha mẹ vợ con bị hàm oan bỏ tù?
Huống chi chuyện này vốn là bởi vì ta mà xảy ra.” Diệp Ly đi tới trước
mặt hắn, thản nhiên nói: “Ngươi bây giờ xông ra có ích lợi gì? Đi ra lại thêm nhiều người bị giải vào Thiên lao áp tải đi pháp trường? Hay là