Thổ Phỉ Chính Tông

Chương 6

Chương 6
Nữ nhân kia tuổi tác còn rất trẻ, so với những nữ nhân ta từng gặp trước đây thì diễm lệ hơn nhiều.
Eo thon uốn lượn, tà váy nhẹ lay, khiến ta nhìn mà cũng có chút rung động tâm can.
“Sao nào, là hồng nhan tri kỷ à? Trông cũng được đấy, có điều lát nữa phải để nữ y sư chỗ chúng ta khám lại mắt cho nàng ta xem sao.”
Nàng ta vừa vân vê chiếc trâm cài tóc của mình, nhưng ánh mắt lại liếc xéo về phía Tiêu Tầm.
Tiêu Tầm lập tức giữ chặt lấy tay nàng ta, giọng điệu vô cùng ủy khuất: “Đừng đừng đừng, tỷ tỷ, ta sai rồi, biết sai rồi mà. Ta không nên đập vỡ chiếc bình bảo bối của tỷ rồi đổ vội cho Tiểu Hồng tỷ, ta không nên nửa đêm đi nghe lén tỷ và Vân Vân tỷ... Đây là tiền bồi thường và phí tổn hại tinh thần...”
Tiêu Tầm móc hết túi áo ra.
Lúc này ta mới biết, thì ra Tiêu Tầm lại giấu nhiều ngân lượng đến thế.
Ta khoác trên mình bộ sa y màu vàng nhạt, lại bị Tiêu Tầm họa cho một lớp phấn son xấu xí. Nhìn lên khán đài phía trước, lòng ta không khỏi có chút khẩn trương.
“Chuyện nhỏ ấy mà, lão đại cứ lên đó nói vài câu, cảm nhận thử cảm giác được vạn người ái mộ xem sao.” Tiêu Tầm cười một điệu vô cùng bỉ ổi.
Thu Thu tỷ thẳng tay vỗ một phát phát vào đầu hắn, rồi cười hì hì với ta: “Cút xéo đi! Kiều Kiều à, không phải muội đang hiếu kỳ sao, thử một chút đi nào.”
Ta cứ ngỡ mình sẽ giống như các vị tỷ tỷ khác, xinh đẹp mỹ miều, phiêu dật thướt tha, và đám nam nhân dưới đài kia chắc cũng nghĩ như vậy.
Nhưng sau khi ta đứng trên đài biểu diễn tài nghệ xong, toàn trường bỗng chốc im phăng phắc, tĩnh mịch như tờ.
Bởi vì, ta chỉ biết học tiếng sói hú.
Ta chẳng thể ngờ nổi bản thân chỉ là lên biểu diễn tài nghệ, sao lại có thể châm ngòi cho một trận hỗn chiến long trời lở đất ngay sau đó.
Cũng may là ta vừa học tiếng sói hú vừa liếc mắt quan sát phản ứng của khán giả, ngay khoảnh khắc bọn họ còn đang bàng hoàng chấn động bởi ta, thì đã có kẻ ra tay — phản ứng của ta cực nhanh, nghiêng người né được một ngọn phi đao, ngọn đao ấy cắm phập thẳng vào vách gỗ sau lưng ta, vô cùng kiên cố.
Ngay lập tức, từ trên lầu lại có một chiếc trâm cài bay ra, chuẩn xác găm trúng một kẻ dưới đài. Tên đó hộc máu ngã nhào ra đất, khiến toàn trường lâm vào cảnh đại loạn.
Chợt có thêm mấy vạt bóng người từ bên ngoài ùa vào, vừa tiến vào đại sảnh liền vung đao đâm chém loạn xạ.
Ánh đao kiếm ảnh, tiếng la hét dậy đất, cả tòa lâu phút chốc chìm trong huyết sắc kinh hoàng.
Thu Thu tỷ ra sức hộ tống ta ở sau lưng. Trong lúc mấy vị tỷ tỷ đang kịch liệt giao tranh với đám người kia, ta liền thoáng thấy Tiêu Tầm đã bị người ta bắt đi mất.
Thu Thu tỷ không thể rời khỏi nơi này, nàng là chủ cốt lõi của cả tòa lâu. Ta chỉ đành trấn an bảo nàng chớ có hoảng loạn, rồi vội vã đuổi theo ra ngoài.
Tuy nhiên, vừa ra khỏi cửa đã chẳng thấy bóng dáng nhóm người kia đâu nữa. Nhưng lòng ta không chút kinh sợ, bởi lẽ tìm người vốn là sở trường của ta.
...
Đêm đến.
Ta thu mình trốn trong bụi cỏ. Tiêu Tầm bị trói gô lại trông hệt như một con nhím, đúng là đồ ngốc nghếch.
Hai tên bắt cóc mặc thô bố đại y tầm thường, đang ở một bên nhóm lửa nướng cá.
Mùi hương thoang thoảng bay đến, thật khiến người ta thèm thuồng.
Cũng may thân hình hai tên kia còn chẳng bằng một góc thuộc hạ đắc lực trong sơn trại của ta, lúc đi ta lại thuận tay mang theo thanh thiết chùy, thế nên cuối cùng đã có thể thuận lợi ăn được món cá nướng.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, ta và Tiêu Tầm ngồi sóng đôi bên nhau.
“Sao nàng tìm được ta hay vậy?” Tiêu Tầm hỏi ta.
“Năng lực tìm người của ta là đệ nhất thiên hạ, ngươi có biết không hả?” Ta bĩu môi, dùng giọng điệu chẳng chút để tâm mà đáp.
Tiêu Tầm cúi đầu nhìn xuống chân ta, ta liền rụt chân về phía sau một chút. Giày đã rách bươm rồi, có chút mất mặt.
Ta đi bộ ròng rã nửa ngày trời thì tìm được Tiêu Tầm, vậy mà ta tìm suốt mười năm qua, vẫn chẳng thể tìm thấy nương tử của mình.
Tiêu Tầm đứng bật dậy, chuẩn bị quay về. Hắn nói nhất định phải điều tra rõ ràng ngọn ngành chuyện này.
Ta lại kéo tuột hắn ngồi xuống: “Ta không biết đường.”
“...”
Ta biết hắn cũng mù đường y như vậy, bởi trước khi thu thập hai tên bắt cóc kia, ta có nghe thấy bọn chúng cam đoan: “Ngủ say như heo chết ấy mà...”
Tóm lại, ta và Tiêu Tầm đã cùng nhau trải qua một thế giới hai người vô cùng khó quên.
Hắn nói rất nhiều lời kỳ quái, nào là nơi này tuy vui thật đấy nhưng hắn vẫn nhớ cố hương, nào là tỷ tỷ hắn trọng sắc khinh đệ, chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn.
Hắn còn lẩm bẩm mấy thứ hỗn tạp gì mà "Vi bác", "Vi tín", "thủ cơ".
Chàng bảo nếu ta ở cố hương của chàng thì đã có thể làm "minh tinh" rồi, chỉ là hơi ngốc một chút.
Ta chỉ nghe hiểu được mỗi câu hắn chê ta ngốc.
Có lẽ ta ngốc thật.
A nương cũng từng bảo ta ngốc mà.
"Hai kẻ bắt cóc ta chắc là do người ta từng đắc tội phái tới. Là một thám tử, kẻ thù chất thành đống cũng là chuyện thường tình thôi."
Hắn bày ra bộ dạng như thể đã sớm nhìn quen thành quen.
Ta cũng nói đám người ở Nghênh Xuân Các kia là nhắm vào ta mà đến, nhưng ta nào có kẻ thù gì đâu.
Đây là lần đầu tiên có người muốn ám sát ta.
Chúng ta bàn tới bàn lui, rốt cuộc vẫn chẳng ra làm sao.
"Ta thấy chàng chẳng giống những người khác chút nào."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất