Thổ Phỉ Chính Tông

Chương 9 Hết

Chương 9 Hết
Sau này Tiêu Tầm mới rỉ tai nói với ta, hắn đã sớm bỏ tiền mua chuộc vài thái giám và cung nữ, nên dễ dàng dò la được rằng Hoàng thượng vô cùng sủng ái Hoàng hậu.
Bề ngoài tuy không lộ rõ, nhưng chốn thâm cung tư mật lại hoàn toàn khác biệt.
Đến Phượng Nghi cung, hai chúng ta phải đợi một hồi lâu, Hoàng hậu nương nương mới chịu tỉnh giấc. Công công truyền lời, chỉ cho phép một mình ta tiến vào.
Lúc quay đi, Tiêu Tầm khẽ siết lấy mu bàn tay ta, cảm giác ấm áp ấy khiến lòng ta an định hơn phần nào. Ít ra ta biết, ở gian ngoài luôn có một người bầu bạn, chờ đợi ta.
Vừa bước vào nội điện, nhìn dung nhan nữ tử trước mắt, ta nhất thời thẫn thờ. Nàng có đến ba phần tương tự với Thẩm phu nhân.
"Nàng chính là Khanh Vân sao? Ta đã sớm nghe Bệ hạ nhắc về con rồi."
Nàng kéo tay ta ngồi xuống, hết sức nhiệt tình.
Ta chợt nhớ ra, gương mặt hiện tại của mình là đang mang dung mạo của Vân Vân tỷ.
Ta khẽ đáp: "Bẩm nương nương... Nương nương có từng nghe qua Thanh Phong trại chăng?"
Thanh Phong trại là cái tên do mẫu thân ta đặt, bà nói cái tên này nhu trong có cương.
Hoàng hậu nương nương bỗng chốc sững sờ.
Ta lại hỏi tiếp, liệu bà có từng sở hữu một thanh thiết chùy cao bằng nửa người hay không.
Nàng bỗng đứng bật dậy, dáng vẻ kinh hoàng chấn động ấy giống hệt như năm đó mẫu thân bắt quả tang ta trốn trong chuồng chó ngủ suốt một đêm.
Ta dùng trà thấm ướt vạt áo của nàng, đưa lên lau sạch lớp dịch dung trên mặt, rồi dịu dàng nói: "Ta là Thẩm Kiều Kiều, nữ thổ phỉ của Thanh Phong trại."
Nàng nhìn ta đầy vẻ không thể tin nổi, lẩm bẩm thành tiếng: "Đã lớn thế này rồi sao..."
Dứt lời, nàng ôm chặt lấy ta mà khóc nấc lên thành tiếng, hệt như An Khô vậy. Chỉ là, tiếng khóc của nàng khiến mũi ta cũng cay xè, nước mắt chực trào.
Nàng nghẹn ngào nói nàng chưa từng ruồng bỏ ta. Năm đó nàng mang ta trốn chạy, nhưng hành tung lại bị bại lộ.
Thời điểm ấy, nàng buộc phải một mình trở về cung, tuyệt đối không thể để người khác phát hiện nàng còn có một đứa con gái, bằng không ta đã bị diệt khẩu từ thuở lọt lòng.
Năm xưa, những kẻ truy sát nàng là đám sát thủ Sái Nhân vùng biên ngoại.
Sau khi nàng trở thành Hoàng hậu nước Lương, chúng coi nàng là kẻ phản quốc.
Đám Sái Nhân không cho phép nàng mang trong mình cốt nhục của Hoàng đế nước Lương, duy chỉ có ta là một sự sơ hở của chúng.
Nàng đành giấu ta đi, âm thầm dõi theo ta trưởng thành.
Hóa ra, không phải ta không được chấp nhận, mà người chịu tủi nhục bấy lâu nay chính là nàng.
Nàng càng ít gặp ta, chính là càng bảo hộ ta chu toàn.
Ta hỏi nàng có biết Thẩm phu nhân không, người có dung mạo hao hao giống nàng.
Nghe thấy thế, nét mặt nàng lập tức trở nên căng thẳng: "Có chuyện gì vậy? Ả ta đã làm gì con rồi?"
Nhìn phản ứng của nàng khi nghe tin ta bị trúng kịch độc, lòng ta liền hiểu rõ, ngay cả nàng cũng bất lực không thể giải.
Thẩm phu nhân và nàng là tỷ muội cùng cha khác mẹ, đem lòng yêu Hoàng đế nhưng không có được tình yêu của người.
Mà lòng đố kỵ, đủ để khiến một người đàn bà hóa điên.
Thứ dị độc ấy vốn được nuôi dưỡng bằng cấm thuật, thế nên mới là độc nhất vô nhị trên đời, vĩnh viễn không có thuốc giải.
Nàng vừa khóc vừa oán trách ta sao mà ngốc nghếch thế, gặp ả đàn bà đó thì cứ trực tiếp vác thiết chùy lên mà nện, giống như những gì nàng từng dạy ta vậy.
Ta khẽ nói: "Con phải uống thứ ả đưa, thì mới tìm được mẫu thân chứ."
Mẫu thân chuẩn bị cho ta và Tiêu Tầm rõ lắm sơn hào hải vị, ta nếm thử liền thấy hương vị này có chút quen thuộc.
Bà cười giải thích rằng, Thượng Quan đại tẩu ở trong trại thực chất vốn là ngự đầu bếp trong cung trốn ra.
Ta...
Nói tóm lại, ta và Tiêu Tầm được hưởng ké sự "nuông chiều" vô bờ bến từ phụ mẫu nhặt được này.
Tiêu Tầm đoán sai rồi, ta không phải công chúa, cũng chẳng thèm làm công chúa.
Nhưng phụ hoàng của ta lại bảo, ta có thể về Thanh Phong trại làm "Hoàng đế", trời có sập xuống đã có ông chống đỡ.
Ngược lại, mẫu thân ta lại nhìn trúng Tiêu Tầm.
Bà vung ra một số tiền đủ để hắn sẵn sàng "bán thân", chỉ để sai bảo hắn rảnh rỗi thì họa mặt cho bà để bà cải trang ra ngoài tìm ta chơi, hoặc là họa mặt cho ta để ta lẻn vào cung tìm bà.
Đến khi mẫu thân phát hiện ra Tiêu Tầm chính là kẻ ẩn danh vẽ tập tranh liên hoàn về ta cho bà xem bấy lâu nay, bà lại càng khen hắn không ngớt lời.
Nhìn vẻ mặt ấm ức, nghẹn khuất của phụ hoàng đại nhân, ta đột nhiên thấy lo lắng cho "bảo vật hoạn quan" của Tiêu Tầm...
Nàng có lẽ không phải là một người mẹ hoàn hảo theo quy củ.
Nhưng nàng đã dùng mọi cách để bù đắp cho ta, cho ta một tuổi thơ vẹn tròn.
Thực ra, ta chỉ cần một lời giải thích mà thôi.
Ta ngốc, nhưng ta không ngu muội.
Ta chỉ là... nhớ mẹ, chỉ vậy thôi.
Ở lại hoàng cung không bao lâu, chúng ta liền khởi hành trở về.
Chuyện này nhìn chung khiến ta vô cùng mãn nguyện, duy chỉ có Tiêu Tầm là mặt nặng mày nhẹ. Hắn cằn nhằn nhắc nhở ta, tháng này chỉ còn lại chưa đầy hai mươi ngày nữa là kết thúc.
Sang tháng sau, kịch độc trên người ta sẽ phát tác. Hắn cứ ngỡ vào hoàng cung sẽ tìm được giải dược, ai ngờ đâu đến một cái rắm cũng chẳng có!
"Bước ngoặt đâu rồi? Tình tiết lật ngược đâu rồi?! Kiều Kiều của ta không thể chết được..."
"Ngươi lảm nhảm cái gì đó? Tại sao ta không thể chết?"
Tiêu Tầm lý sự cùn một cách đầy chính khí: "Nàng mà chết thì lấy ai nuôi ta nữa? Có một nữ thổ phỉ làm kim chủ bao nuôi, nghĩ thôi đã thấy oai phong lẫm liệt rồi."
Thế nhưng, đôi chân mày của hắn từ lúc rời cung vẫn chưa từng giãn ra.
Chẳng hiểu sao, nhìn bộ dạng ấy, tận sâu trong lòng ta lại dâng lên một cắp cảm xúc ngọt ngào, vui sướng.
"Ai thèm bao nuôi ngươi, ta phải phụng mệnh Hoàng thượng, trở về Thanh Phong trại làm tiểu Hoàng đế đây."
Hắn khẽ nắm lấy tay ta, dáng vẻ vô cùng ngượng ngùng, vặn vẹo hồi lâu mới thốt lên một câu:
"Vậy... Tiểu Hoàng đế có thiếu một áp trại tướng công không?"
Cảm nhận hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay hắn, ta bật cười thành tiếng. Xem ra, tên Tiêu Tầm này cũng không đến mức đáng ghét cho lắm...
...
Sau khi trở về Thanh Phong trại, mẫu thân đưa cho ta một phương thuốc bí truyền.
Mỗi tháng định kỳ điều lý có thể chế ngự được độc tính trong cơ thể, nhưng cũng chỉ là ức chế, không thể bật rễ hoàn toàn.
Dẫu là vậy, ta có lẽ vẫn có thể sống thêm được vài năm, nếu vận khí tốt, biết đâu chừng còn sống được mười mấy năm nữa.
Cái giá phải trả là phải chấp nhận một thân xác bệnh tật, yếu ớt như chiếc bình gốm dễ vỡ.
Tiêu Tầm lại bảo ta có thể sống thọ tới trăm tuổi, ta chỉ hy vọng lần này năng lực bói toán xem tướng của hắn có thể linh nghiệm một lần.
[HOÀN]

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất