Thân thể mềm mại không xương, da thịt nhẵn nhụi ôn nhuận, Từ Lệnh
Nghi yêu thích không buông tay, chỉ cảm thấy tâm hồn lay động, nhiệt
huyết sôi trào…… Nhưng hắn vẫn là nửa đường mà phế.
Hắn có kiêu ngạo của chính mình.
Thập Nhất Nương nhìn hắn, mắt như ba tháng Giang Nam, mưa bụi mông lung.
” Ta cũng không biết như thế nào thành như vậy……” Giọng nàng yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Từ Lệnh Nghi thắp đèn xem nàng.
Gương mặt Thập Nhất Nương hoa lê sáng rực như mai hồng, đem mình ôm gắt gao, “Ta, ta không có việc gì……”
Từ Lệnh Nghi xem mắt nàng lung linh, bản thân vốn chưa bình thảnh
thân thể lại gương cung bạt kiếm, còn hơn hung tráng hơn hồi nãy vài
phần.
Từ góc độ Thập Nhất Nương nhìn lại, thấy nhất thanh nhị sở.
Đáy mắt nàng hiện lên vẻ nao núng.
Từ Lệnh Nghi dưới đáy lòng hít một hơi khí, xoay người đem nàng ôm
vào trong ngực, ôn nhu xoa xoa đỉnh đầu của nàng: ” Ta gọi là nha hoàn