Tiểu nha hoàn mang một phu nhân mặc đoạn bối tử màu xanh két đi đến.
Nàng bất quá ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi, dáng người trung bình,
hơi gầy chút, mũi to bè, bộ dạng rất được, nhưng ánh mắt cực kỳ đoan
trang, vì thế có vẻ có chút nghiêm túc.
” Hầu Gia, phu nhân!” Nàng cung kính cho Thập Nhất Nương cùng Từ Lệnh Nghi hành lễ, cử chỉ lộ ra sự đặc biệt của nữ tử thế gia tao nhã cùng
rụt rè.
Thập Nhất Nương nhìn thấy không khỏi thầm khen một tiếng.
Kiều Liên Phòng cùng so sánh với mẫu thân nàng hơi có chút”Họa da hổ thì dễ mà học cốt cách hổ thì khó” cảm giác.
Chắc là do nguyên nhân như thế, Thập Nhất Nương nhìn thấy không khỏi khẽ lắc đầu.
Nếu không phải bị kéo đến cái chuyện này, Kiều Liên Phòng không cần
sớm muộn đi thỉnh an mình, Kiều thái thái như thế nào có thể bị đãi ngộ
như vậy — làm mẫu thân thiếp thất, nàng không được xem là thân thích của Từ gia, đến xem nữ nhân, cần phải được Thập Nhất Nương đồng ý không