Trò chuyện ngọt ngào nhưng từ trong miệng Thập Nhất Nương lại thoát
ra sự lý trí và trầm tĩnh, làm cho Từ Lệnh Nghi dù nghe thế nào cũng cảm thấy có chút hương vị của sự lãnh tình.
Hắn ta không khỏi cẩn thận đánh giá người trước mắt.
Dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, đầu tóc đen mượt sáng bóng, gương mặt
trắng như tuyết, một đôi mắt sáng ngời lấp lánh, như sao trên trời, thần bí khó lường, ẩn chứa phức tạp nói không rõ, làm cho người ta nhìn phải khẽ giật mình.
Đây là nữ tử mềm mại như nước buổi tối ngày hôm qua ở trong lòng ngực mình sao……
Hắn nhất thời không dám xác định.
Mà Thập Nhất Nương thấy hắn chăm chú nhìn mình nhưng không trả lời
câu hỏi, nghĩ rằng hắn không muốn trả lời, tự nhiên cũng không làm khó
hắn, cười nhận trà nha hoàn bưng lên rồi đưa qua: “Hầu Gia uống chén trà nóng.”
Từ Lệnh Nghi” Ừ” một tiếng, phục hồi tinh thần lại, tiếp nhận chung trà rồi uống một ngụm.
Có tiểu nha hoàn dọn cái bàn thường dùng xuống, nhóm thô sử bà tử bưng bàn đã dọn sẵn đồ ăn sáng đến.
Tất cả đều là dựa theo khẩu vị của Từ Lệnh Nghi mà làm.
Thập Nhất Nương đưa chén sứ trắng nhỏ chứa súp chua cay, nhẹ nhàng
đưa đặt bên tay phải của Từ Lệnh Nghi, cười nói:” Hầu Gia mời dùng!”
Từ Lệnh Nghi nhìn nàng ôn hòa lại mang theo tươi cười có chút khách