Giỏ không khó tìm nhưng giỏ có thể bỏ đứa nhỏ vào thì không dễ tìm?
Trong lúc nhất thời, Thập Nhất Nương lại có chút lo lắng.
Đông Thanh tự đề cử mình:” Nếu không, để ta đi! Chỗ kia cùng chỗ Ngũ
phu nhân cách xa nhau mười vạn tám ngàn dặm, hẳn là không có chuyện gì
.”
Hổ Phách cũng tán thành:” Nơi đó dù sao là chỗ của Hầu Gia, Ngũ phu nhân là em dâu, dù đi nhầm cũng sẽ không đi đến chỗ kia.”
Thập Nhất Nương ngẫm lại thấy có đạo lý, Hổ Phách đi phòng bếp tìm
cái giỏ táo, còn cẩn thận lấy thêm mười cân táo, chuẩn bị lát nữa đặt ở
trong giỏ, đến gần có thể nghe thấy mùi táo, khiến người khác không hoài nghi.
Tính toán của nàng không tồi, nhưng lại có vấn đề mới xuất hiện.
Như thế nào đem Phượng Khanh bỏ vào giỏ?
Hắn co thành một khối, ánh mắt nhìn các nàng cảnh giác, trên mặt toát ra vài phần hung ác không phải của trẻ con.
Thập Nhất Nương thử đối đãi hắn giống trẻ em cùng hắn giảng giải: “…… Chúng ta đưa ngươi đến chỗ ngươi ở. Ngươi đừng sợ.” Lại chỉ Đông
Thanh,” Vị tỷ tỷ này sẽ đi cùng ngươi. Về sau nàng sẽ chiếu cố ngươi ăn