Thập Nhất Nương vốn rất hâm mộ Nhị phu nhân có thể ở Tây Sơn im lặng
an tĩnh qua tết âm lịch, nghe Từ Lệnh Nghi nói như vậy, tự nhiên cũng sẽ không miễn cưỡng, tự mình tiễn Nhị phu nhân đi thùy hoa môn lên xe.
Trên đường, Nhị phu nhân lại nói:” Tứ đệ muội, trên thực tế ta muốn nói chuyện riêng cùng ngươi một chút.”
Khó trách nàng đột nhiên chạy tới chào từ biệt mình.
Thập Nhất Nương giật mình hiểu ra, nghĩ nàng tốn tâm tư muốn nói
chuyện riêng với mình, chỉ sợ không đạt mục đích sẽ không bỏ qua, liền
cười nói:” Nhị tẩu có cái gì trực tiếp phân phó là được!”
“Phân phó thì không dám.” Nhị phu nhân thản nhiên cười nói,” Ngươi cũng không cần khách khí như vậy.”
Thập Nhất Nương thấy nàng thái độ lãnh đạm, thì hướng nàng cười cười.
“Ta bảo Hầu Gia nhận đứa nhỏ, trong lòng ngươi nhất định không thoải
mái đi!” Nhị phu nhân dừng cước bộ, con ngươi đen láy chăm chú nhìn
nàng, yên lặng mà thâm thúy.
“Không có a!” Thập Nhất Nương cười nói,” Ta cảm thấy Nhị tẩu nói rất