” Hầu Gia, ngài uống nhiều đi!” Tuy tắm rửa qua, nhưng mùi rượu vẫn nồng đậm.
Thập Nhất Nương mặc dù bị hắn ôm vào trong ngực, nhưng cảm thấy thực không thoải mái, giãy dụa muốn ngồi xuống.
“Rượu không say mỗi người tự say.” Từ Lệnh Nghi cười, kéo tay nàng.
Thập Nhất Nương liếc qua thấy trong khóe mắt hắn đầy trêu tức, nghĩ
hắn hai lần ba phiên trêu chọc, nên theo hắn, nhưng mặt cũng không khống chế nóng bừng cháy sạch, không khỏi đem mặt chôn trong gối dựa.
Từ Lệnh Nghi thấy nàng xấu hổ đến lỗ tai đỏ bừng, lại mềm mại giống
như ta cần thì ta cứ lấy vậy, cảm giác rất thú vị. Tiến đến bên tai nàng thấp giọng nói chút lời mê sảng, nhưng tay thì một khắc cũng không
ngừng, đem nàng thoát hết chỉ còn tiết y……
Thập Nhất Nương thực không tự nhiên.
Lúc trước khẩn trương nhiều, làm sao chú ý đến, nhưng không có nghĩ
đến Từ Lệnh Nghi hồ nháo như vậy. Giống như lúc còn bé mới đi học trên
đường gặp nam sinh trêu chọc ồn ào nàng, tuy lúc lớn lên biết đó là hành động biểu hiện thưởng thức của nam hài tử, nhưng mà khi ấy cũng cực xấu hổ.
Nàng không khỏi ngẩng đầu trừng mắt liếc nhìn Từ Lệnh Nghi một cái,” Hầu Gia…” Lôi kéo chăn đem che chính mình.
Từ Lệnh Nghi chỉ cảm thấy người trước mắt như ánh bình minh, con mắt