Edit: Violetin_08
Từ Lệnh Trữ cảm thấy Tam phu nhân quá căng thẳng, nên cười nói: “mặc
dù trong nhà nhiều khách, nhưng hắn không phải là đứa trẻ bảy, tám tuổi! Hơn nữa còn ở cùng Từ Tự Dụ. Có thể là trốn đi đâu chơi rồi.”
Đang nói, thì Từ Tự Cần và Từ Tự Dụ xuất hiện: “Cha, ngài tìm ta ạ!”
“Hai người chúng ta thấy nhiều người, nên núp ở trong noãn các sau hoa viên đọc sách đây!” Từ Tự Dụ cười giải thích.
Từ Lệnh Trữ liền nhìn Tam phu nhân một cái, cười nói: “Ta nói rồi đấy!”
Tam phu nhân thấy Từ Tự Dụ ở đây, không tiện hỏi, trách mắng mấy câu, để Từ Tự Cần đi.
“Ngươi xem đi? Không đưa Cần ca nhi đi, hắn và Dụ ca lẫn vào một chỗ, không chừng còn xảy ra chuyện gì nữa?” Tam phu nhân không khỏi oán
trách: “Thế nào cũng phải mang hài tử đi. Ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó nhà mình.” (Ý là có ở nơi tốt thế nào cũng không bằng ở chỗ của
mình)
Nghe thê tử nói Từ Tự Dụ, Tam gia có chút không vui: “ngươi nói cái
gì đây? Huynh đệ bọn chúng xấp xỉ tuổi nhau, cùng nhau chơi đùa, là