Ít nhiều có Văn di nương lắm điều, không khí bên trong phòng đã khá hơn nhiều.
Vừa lúc Tân Cúc bưng sữa dê vào cho Thập Nhất Nương, Văn di nương
nhìn cười không ngừng: “Ngươi sắp làm tân nương tử, sao không nghỉ hai
ngày? Chẳng lẽ là người phải đi, cho nên không nỡ, muốn hầu hạ nhiều
trước mặt phu nhân thêm mấy lần?”
Tân Cúc xấu hổ đến sắc mặt đỏ bừng, chỉ cúi thấp đầu không nói lời nào.
Thập Nhất Nương nhìn Tân Cúc rất là vui vẻ.
Văn di nương thấy rõ ràng, cười nói: “Đã định ra ngày rồi?”
Giọng nói Tân Cúc yếu ớt như tiếng muỗi kêu “vâng” một tiếng.
Thập Nhất Nương nói: “Đã định vào ngày hai mươi sáu tháng này.”
Tuổi Đại Hiển đã không nhỏ, Vạn gia không muốn phức tạp nữa, vì hôn
kỳ để Lưu Nguyên Thụy gia chạy bốn, năm lần. Nàng thấy thỉnh cầu chân
thành, đồng ý.
“Đến lúc đó nên náo nhiệt náo nhiệt.” Văn di nương nghe xong vui vẻ