Edit: Khuê Loạn
Vẻ mặt Trinh tỷ nhi xấu hổ mà đứng lên: “Mẫu thân, ngài có việc bận, ta đi trước đây.”
Thập Nhất Nương không giữ nàng lại, cười đưa nàng ra cửa: “Những ngày qua đều bận rộn làm cái gì?”
“Nhị bá mẫu cho bài tập ạ!”
“Đến lúc xuân yến hãy nói cùng Nhị bá mẫu đi, đem chuyện bài tập tạm dừng lại.”
Trong đáy mắt Trinh tỷ nhi hiện lên một chút do dự: “Ta sẽ nói cùng Nhị bá mẫu!” Thậm chí có chút sợ hãi.
Thập Nhất Nương nghĩ đến bộ dạng trong trẻo lạnh lùng của Nhị phu
nhân, liền dặn dò nàng: “Phải nói với nàng sớm một chút. Tránh cho nàng
lại nghe đươc từ trong miệng người khác trước, trong lòng lại thấy không thoải mái.”
Trinh tỷ nhi gật đầu lia lịa, từ biệt nàng.
Thập Nhất Nương cùng Hổ Phách đi tới khố phòng để của hồi môn.
Trúc Hương cùng Nhạn Dung đang mang theo mấy tiểu nha hoàn thu dọn đồ, thấy các nàng tới vội vàng tiến lên hành lễ.
Trong kho có bao nhiêu đồ, người nào chịu trách nhiệm món đồ nào, tất cả đều ghi trong danh sách.
Thập Nhất Nương thấy an bài ngay ngắn, khẽ gật đầu, hỏi về mấy vị di nương.
“Tần di nương nói, đầu giờ Mão nàng sẽ chuyển.” Hổ Phách nói, “Văn di nương nói nàng không có đồ gì, lúc nào rảnh rỗi thì chuyển cũng được.
Còn hỏi ngài bên này còn cần hỗ trợ hay không. Kiều di nương không có
yêu cầu gì, chỉ hỏi ngài lúc nào muốn nàng chuyển? Nàng nói tất cả đều