Edit: Khuê Loạn
Thập Nhất Nương không lên tiếng, Từ Lệnh Nghi rất chi là không thoải mái.
Hắn cười cười tự giễu, không còn hăng hái nói chuyện nữa, cúi đầu uống trà.
“Hầu gia phát hiện ra cái gì?” Trong phòng đột nhiên vang lên âm thanh nói chuyện nhẹ nhàng chậm rãi.
Từ Lệnh Nghi ngẩn ra. Ngẩng đầu nhìn qua, thê tử ở phía đối diện cúi
thấp đầu, ánh mắt chăm chú nhìn đồ thêu trên tay———-nếu như không phải
nhìn thấy khóe miệng của nàng khẽ động, hắn còn tưởng rằng mình nghe
nhầm.
Mấy ngày bất hòa không nói chuyện với mình, hiện tại đột nhiên mở
miệng....... Lời mình nói khiến cho nàng tò mò? Hay là sự tức giận của nàng đã tiêu tan hết rồi? Bất kể là tình huống nào, đánh tan được
băng giá giữa hai người đã là một cơ hội tốt rồi. Từ Lệnh Nghi tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Giữa hai đầu lông mày của hắn hiện lên sự vui sướng nhàn nhạt.
“Cô nương mà Khu gia đề cử cho Lễ Bộ, cô nương do Phương Thượng vì