Edit: Tiểu Tuyền
Buông xuống La trướng chặn lại ánh sáng, chặn lại ồn ào náo động, an bình yên tĩnh giống như góc Hồng Trần cuồn cuộn đã rơi mất.
Từ Lệnh Nghi nhìn người bên cạnh khẽ nhô ra khỏi cái chăn không khỏi
nở nụ cười: “Còn chưa chịu rời giường!” giọng nói thuần hậu ẩn chứa sự
lười biếng và thỏa mãn bên trong.
Chăn vang lên tiếng động xột xoạt, sau đó lộ ra gương mặt hồng hồng
của Thập Nhất Nương ở trước mặt hắn nói: “Ta muốn ngã bệnh!” Trong giọng nói trong trẻo lộ ra sự nũng nĩu mà nàng chưa từng phát hiện ra, con
ngươi trong suốt mang theo mấy phần tức giận.
Từ Lệnh Nghi cười to. Cúi người hôn cái trán nàng, nhưng nàng lại muốn rút vào trong chăn.
Đôi môi lại rơi vào trên mái tóc đen nhánh.
Từ Lệnh Nghi kinh ngạc, sau đó phát ra tiếng cười hoan khoái.
Cười, cười, cười, cũng biết cười nữa.
Từ khi nàng đến Từ gia, chưa từng có rời giường trễ như thế.
Huống chi hiện tại nàng còn chủ trì việc bếp núc trong nhà, thủ hạ