Edit: Khuê Loạn
Hồng Tú kêu lên một tiếng làm cho tất cả mọi người kinh hãi, Tần di nương bị dọa cho sợ đến mức ngã khỏi ghế con.
“Hầu gia.......” Sắc mặt nàng tái nhợt, khóe miệng hấp háy, thanh
âm giống như bị nghẹn trong cổ họng, một chữ cũng không nói ra được.
Từ Lệnh Nghi trầm mặt bước vào.
“Hầu gia.” Thập Nhất Nương nghênh đón hắn đưa đến ngồi xuống đại
kháng gần cửa sổ, khóe mắt liếc nhìn Hổ Phách phía sau Nhạn Dung.
“Đưa Dụ ca đi Nhạc An, là quyết định của ta.”
Trong phòng vang lên âm thanh hơi trong trẻo có chút lạnh lùng của Từ Lệnh Nghi.
“Nuôi con dưỡng cái, cũng là chức trách của phu nhân.” Hắn sắc mặt
tức giận, “Ngươi là lão nhân trong phủ, chẳng lẽ ngay cả quy củ này cũng không hiểu? Vậy thì ngươi tự nhận có nhiều hơn người khác mấy phần thể
diện, cho nên mấy quy củ này đều không để ở trong mắt rồi?”
Thanh âm của Từ Lệnh Nghi câu sau cao hơn câu trước, mỗi câu lại càng bén nhọn.
Người muốn mặt mũi, cây muốn có vỏ. Tần di nương dù sao cũng là mẹ đẻ của Từ Tự Dụ. Mặc dù đang ở trước mặt Từ Lệnh Nghi là nửa tỳ nữ, nhưng ở trước mặt đám người Tống mama cũng là nửa chủ tử.
Thập Nhất Nương vội liếc mắt sai Hổ Phách, rón rén đứng dậy, mang nha hoàn, cùng các mama lui ra ngoài.
Đưa mắt nhìn ra lại thấy Kiều di nương cùng Văn di nương đang đứng ở phòng khách.
Kiều Liên Phòng sắc mặt kinh ngạc.
Văn di nương trên mặt nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại lóe lên.
“Phu nhân.” Nàng thấy Thập Nhất Nương đi ra, lập tức khom gối hành lễ với Thập Nhất Nương, động tác nhẹ nhàng, giống như muốn đỡ Thập Nhất