Edit: Tiểu Ngạn
“Hầu gia! Thập Nhất Nương không biết xảy ra chuyện gì, lúc thấy Từ Lệnh Nghi thì không khỏi có chút chần chờ.
Từ Lệnh Nghi bước lên hai bước, khuôn mặt anh tuấn dưới
ánh trăng lộ ra chút nhu hòa mấy phần so với bình thường, khiến cho Thập Nhất Nương có chút hoài nghi vừa rồi là mình hoa mắt mới có thể thấy
sắc mặt của hắn lạnh thấu xương.
“Có thể trở về rồi!” Hắn nhẹ giọng nói.
Thái độ mang theo một chút ôn hòa cùng uy nghiêm bình thường không có gì khác biệt.
Nếu Từ Lệnh Nghi không muốn nói, sau này hỏi Thất Nương vậy!
Thập Nhất Nương cười đáp lại, hai người cùng nhau trở về nhà.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau Chu An Bình tới gặp nàng.
“Tính tình của Thất tỷ muội,muội là người rõ ràng
nhất.” Thần sắc hắn lúc này mang theo mấy phần áy náy, “Ngày hôm qua
chơi quá vui nên quên canh giờ, mặc dù nàng không nói, nhưng trong lòng